Sự Kiện Game Mới Nhất:Tin đồn
Có những tin đồn đi nhanh hơn cả những tay vô địch tham gia cúp vòng quanh nước Pháp.
Tin đồn. Người mặc áo vàng bị tố cáo dùng chất kích thích.
Hai thám tử được giao nhiệm vụ theo anh ta bằng môtô. Họ cải trang thành phóng viên truyền hình. Dò xét từng hành động, cử chỉ của anh ta. Đến giữa đoạn đua, họ thấy nhà vô địch lấy từ trong túi áo ra một cái chai nhỏ! Anh ta uống một ngụm rồi quăng chai ra cánh đồng. Một con bò cái uống một phần còn lại. Thế là đoạn đua đó đến đích. Con bò cái ấy đã về nhất.
Không thể tìm ra
Hàng rào ngăn cách giữa Thiên Đàng và Địa Ngục bị đổ ngã. Chúa mới gọi Chúa quỷ Satan mà nói:
- Chúng ta phải sửa lại cái hàng rào. Ta chịu một nửa tốn phí và ngươi phải trả một nửa.
Satan từ chối:
- Ông muốn sửa thì ông cứ sửa mình ông đi, tôi không trả tiền phí tổn. Đó là việc của ông làm mà.
Chúa dọa là sẽ thưa tòa Satan. Satan trả lời:
- Cứ việc thưa đi, làm sao ông tìm ra một luật sư nào ở trên thiên đàng chứ !!!
Biết quái gì
Mẹ vợ mất. Một anh chồng người Gabrôvô được họ hàng giao nhiệm vụ mua một tấm bia để dựng trên mộ. Anh ta hỏi chủ hiệu:
- Ông có tấm bia nào tốt mà giá lại rẻ không?
- Có đấy. Nhưng rất tiếc là tôi đã khắc tên người khác mất rồi!
- Không sao. Ông đưa đây. Mẹ vợ tôi mù chữ, biết quái gì mà đọc!
Thủ tục đăng ký
Một người Mỹ đi du lịch châu Âu, thuê một người liên lạc. Đến một khách sạn nhỏ ở Italia, ông người Mỹ bảo người hầu của mình đăng ký tên ông cho phù hợp với quy chế cảnh sát nước này. Sau đó ông ta hỏi người hầu là liệu mình đã tuân thủ đúng lệnh chưa.
- Dạ thưa ông rồi ạ! Người hầu trả lời.
Ông chủ liền hỏi:
- Anh viết tên tôi thế nào?
- Thưa ông, tôi không biết đọc tên ông- Người hầu trẻ trả lời- Nhưng tôi đã chép nguyên văn tên của ông ở cái va li hai ngăn.
- Sao cơ? Tên tôi đâu có đề ở chiếc va li nào! Mang cuốn sổ đăng ký đến đây cho tôi!
Sổ đăng ký được mang đến và thay vì một cái tên bình thường, người ta đọc thấy: "Ông Da cứng đã được đảm bảo"
Thời kỳ đồ đá
Có một cặp vợ chồng đang sống trong thời kỳ đồ đá. Chồng nằm ngủ dưới bóng râm, người vợ lo lắng bảo:
- Anh ngủ như thế coi chừng bị cảm đấy.
- Chà đúng thế!, chồng lẩm bẩm, Vậy em đem cục đá bên kia đắp lên người anh đi.
Thực đơn
Một con thuyền nhỏ chở dân châu Á trôi dạt vào hòn đảo của bộ lạc ăn thịt người.
Lát sau viên tù trưởng hỏi đầu bếp: "Tối nay ăn gì?"
Đầu bếp kính cẩn trả lời: "Cơm tây ạ!"
Tù trưởng: "Sao? Cơm tây à?"
Đầu bếp: "Dạ cái thứ vàng vàng nấu lên rồi chấm với bánh mì đấy ạ!"
Tù trưởng: "Chà, ra là cà ri!"
Nhầm lẫn
Ca sĩ người Ý nổi tiếng En-ri-cô Ca-ru-dô đi biểu diễn ở Mỹ. Một hôm, chiếc ô tô chở ông bị hỏng dọc đường. Ông ta vào một trang trại khi người lái xe hì hục chữa xe. Gặp ông chủ, Ca-ru-dô giới thiệu:
- Xin chào ông tôi là Ca-ru-dô.
- Lạy chúa thật là tuyệt diệu, trang chủ kêu lên thích thú, tôi không bao giờ nghĩ là có ngày tôi lại gặp được ông... Bà nó ơi, bà tưởng tượng xem. Trước mắt chúng ta là chàng Ca-ru-dô Rô bin sơn, người ở một mình trên đảo trong chuyện mà chúng ta đã đọc bao lần.
Tựa của một cuốn sách
Trong chuyến bay đến Viễn Đông. Hai du khách đang cùng nhau trò chuyện.
- Ông thường đi đến Trung Quốc chứ?
- Không, đây là lần đầu tiên.
- Cho tôi tò mò một chút, vì sao ông lại đến đó?
- À ! Do tôi đang thu thập tư liệu để viết một cuốn sách về đất nước này.
- Ồ! Thật tuyệt quá, ông ở lại đó có lâu không?
- Ba ngày thôi.
- Vậy cuốn sách của ông sẽ có tựa là gì?
- "Trung Quốc, hôm qua, hôm nay và ngày mai!".
Khó hiểu
Một người Anh qua Việt Nam du lịch, viết thư cho bạn:
- "Ở Việt Nam rất vui, người dân ở đây rất thân thiện và hiền lành. Thức ăn thì phong phú, trái cây xanh tươi, ngọt ngào. Tôi đã đi khắp 3 miền đất nước, ở đâu cũng được đón tiếp rất nồng hậu. Tôi biết thêm nhiều điều mới lạ và lý thú.
Nhưng có một điều mà tôi không làm sao hiểu nổi. Đó là người Việt Nam rất ghét phim, nhưng họ lại thường xuyên đi đến rạp để xem phim. Lần nào xem xong, họ cũng đứng dậy và nói " hate film" (?!)"...
Lời lẽ tế nhị
Một con bạc bị thua cháy túi, không dám về nhà, chẳng còn đường nào khác bèn thắt cổ tự vẫn. Những người cùng hội không ai dám đi báo tin cho gia đình nạn nhân, sợ sẽ gây sốc cho họ. Cuối cùng Peter, người nổi tiếng ăn nói nhỏ nhẹ, tế nhị được đề cử làm việc này.
Tại nhà nạn nhân, Peter lịch sự chào vợ anh ta:
- Thưa bà, tôi từ chỗ anh Smith đến đây.
Bà vợ tru tréo lên:
- Sao, có phải hắn đang chết gí ở sòng bạc không ?
- Thưa vâng.
- Hắn lại đánh cho thua cháy túi đi rồi phải không?
- Thưa bà, đúng vậy.
- Trời ơi là trời, thế sao hắn không treo cổ chết quách đi cho rồi.
- Thưa bà, đã.
Tiền để làm gì?
Một nhà tỷ phú Mỹ đi nghỉ ở Florida. Ông ta thuê cả một khách sạn lớn để khỏi ai quấy rầy. Ông ta mặc quần bơi rồi xuống bãi biển. Vừa nhúng một chân xuống nước, ông ta lập tức gọi viên thư ký riêng:
- John! Nước hơi lạnh.
Viên thư ký liền gọi điện cho một chiếc tàu lớn ở ngoài khơi để đổ hàng tấn nước nóng vào vùng biển. Thế là nhà tỷ phú có thể bơi được.
Rồi ông ta nằm dài trên cát. Một con kiến bò lên chân ông ta. Lập tức viên thư ký gọi điện cho một đội trực thăng, và năm phút sau, toàn bộ bãi biển được phun thuốc diệt côn trùng.
Sau đó nhà tỷ phú tắm nắng, nhưng còn điều gì đó chưa ưng. Ông ta vẫy viên thư ký lại, bảo:
- Bầu trời xanh quá, đơn điệu quá. Tôi muốn có mây, như thế nên thơ hơn.
Thế là mười lăm chiếc trực thăng cất cánh lên phun hơi nước tạo thành những đám mây nhân tạo nho nhỏ.
Bây giờ thì nhà tỷ phú đã hài lòng hoàn toàn. Nằm dài trên cát, tay đặt sau gáy, ông ta ngắm biển, ngắm trời và khẽ nói:
- Chà! Thiên nhiên đẹp thật! Vậy mà người ta bảo có những kẻ chỉ sống vì tiền! Tiền để làm gì kia chứ!
Ném Đậu Phộng
Ba cậu bé tinh nghịch nọ đi chơi ở vườn thú. Cả ba quyết định đến xem chuồng voi nhưng ngay sau đó chúng đã bị bảo vệ sở thú bắt vì gây ra náo loạn. Viên bảo vệ dẫn chúng lên văn phòng để hỏi.
- Hãy cho chú biết tên của ba cháu và kể lại coi các cháu đã làm gì hồi nãy vậy?
Cậu bé thứ nhất trả lời:
- Tên cháu là Gary, lúc nãy cháu chỉ ném đậu phộng vào chuồng voi thôi mà.
Cậu bé thứ hai nói thêm:
- Còn tên cháu là Larry, và cháu cũng chỉ ném đậu phộng vào chuồng voi mà thôi.
Đến lúc này, cậu bé thứ ba mới run rẩy lên tiếng:
- Tên cháu là Peter, nhưng lũ bạn thường gọi cháu là Đậu Phộng!!!
Lấy gì trả lời
Một lão maphia gặng hỏi con trai:
- Này, khẩu súng lục tao tặng mày nhân dịp sinh nhật đâu?
- Thưa cha, con thấy không cần đến nên đã đổi nó lấy đồng hồ Rolex rồi!
- Trời ơi! - Lão bố thất vọng kêu lên - Thế nếu có đứa nào đó gọi mày là đồ con lợn thì lấy gì mà trả lời nó? Chẳng lẽ lúc ấy mày lại nói với nó là 2 giờ kém 15 à?
Suy luận của Sherlock Holmes
Sherlock Holmes và bác sĩ Watson đi cắm trại. Hai người nằm ngủ cạnh nhau. Gần sáng, Holmes lay bạn dậy và hỏi:
- Watson, nhìn xem, anh thấy cái gì?
- Tôi thấy rất nhiều sao.
- Vậy theo anh, điều này có nghĩa là gì?
- Nghĩa là chúng ta sẽ có một ngày đẹp trời. Còn anh?
- Theo tôi, điều này có nghĩa là ai đó đã đánh cắp cái lều của chúng ta.
Tiết kiệm
Một anh chàng keo kiệt về quê chơi, anh ta bước lên tàu điện với một va li to đùng và đặt xuống sàn tàu.
Người bán vé bảo:
- Anh mua vé đi, vé người ba ngàn vé hành lý cồng kềnh sáu ngàn.
Nghe vậy anh chàng bèn đá va li và nói:
- Chui ra thôi mình ơi! Không ngờ vé hành lý lại đắt hơn vé người.
Thách đố
Trong lúc đợi xe buýt, một ông Bác học tài giỏi nói với người nông dân cũng đang đợi xe rằng:
- Trong khi đợi xe chúng ta chơi trò đố nhau đi để giết thời giờ. Tôi học cao, bác là nông dân vậy tôi ăn bác một đồng thì bác ăn tôi 10 đồng nhé!
Bác nông dân suy nghĩ rồi gật đầu đồng ý. Ông Bác học đố trước:
- Tại sao bánh xe người ta làm tròn mà không làm vuông?
Người nông dân suy nghĩ một lúc, không được bèn lấy một đồng trả cho ông Bác học.
Ông Bác học hỏi tiếp:
- Tại sao chiếc tàu to lớn lại nổi được trên mặt nước?
Người nông dân chẳng hiểu gì cả và đành móc túi ra trả ông Bác học một đồng nữa.
Ông Bác học khoái chí đố tiếp:
- Vậy chớ nhờ gì mà máy bay bay được trên trời không bị rớt?
Người nông dân nghĩ "Phải chi ông đố lúa phân thì dễ, mấy cái này chẳng hiểu gì cả!" và đành lấy đồng bạc thứ ba trả cho ông Bác học và nói:
- Tới phiên tôi đố ông nhé! Vậy chớ con gì ban ngày bò lên núi bốn chân khi chiều thì bò xuống lại có tới chín chân?
Ông Bác học suy nghĩ dữ dội lục cả bộ óc vĩ đại đã chứa biết bao nhiêu sự kiện về động vật cũng chẳng có con nào như thế và sau một hồi lâu đành móc 10 đồng trả người nông dân và hỏi:
- Vậy chớ con gì ban ngày bò lên núi bốn chân, chiều xuống núi lại có tới chín chân?
Người nông dân không trả lời mà chỉ lẳng lặng móc một đồng trả cho ông Bác học rồi nói:
- Tôi không biết!!!
Chìa khóa
Có lần một người Anh đi nghỉ hè ở biển. Ông ta đề nghị bà trông nom nhà ông gửi qua bưu điện cho ông tất cả thư từ mà bà ta nhận được trong thời gian ông đi vắng. Bà ta hứa sẽ làm theo lời của ông.
Ông người Anh này đã đi nghỉ hè rất thoải mái. Một tháng trôi qua nhưng ông chẳng nhận được lá thư nào cả. Ông cho là có sự không bình thường, liền gọi điện thoại cho bà trông nom ở nhà.
- Tại sao bà chẳng gửi cho tôi một lá thư nào, hả bà?
Bà ta trả lời:
- Thưa ông, vì ông không để lại cho tôi chiếc chìa khóa hòm thư!
Ông người Anh xin lỗi và hứa sẽ gửi cho bà ta chiếc chìa khóa. Chủ nhật, ông ta cho chìa khóa vào một phong bì, viết địa chỉ lên phong bì và gửi thư này qua bưu điện. Lại một tháng nữa qua đi, nhưng ông ta vẫn không nhận được lá thư nào cả, và đến cuối tháng thì ông ta trở về nhà, ông bực bội nói với bà trông nom nhà. Người đàn bà khốn khổ hỏi lại:
- Nhưng tôi làm thế nào, hả ông? Chiếc chìa khóa hòm thư ông gửi qua bưu điện cũng nằm trong cái hòm thư bị khóa!
Chuyện miền viễn Tây
Một cao bồi về già thường hay thuật chuyện đời mình cho lớp trẻ nghe. Hôm nọ ông cao bồi hồi tưởng:
"Một lần tôi bị 50 người ở bộ lạc Apaki đuổi. Họ toàn có vũ trang, tôi chỉ vỏn vẹn một cây súng. Gay quá tôi bèn lên ngựa bỏ chạy vào một hẻm núi, cứ tưởng lẩn trốn tạm, ai ngờ hẻm núi đó dẫn đến một vách núi cao dựng đứng không còn chỗ nào tiến nữa!"
"Vật thì ông làm sao?"
Ông già kể tiếp:
"Hết cách rồi, tôi định quay lui lại theo con đường cũ, thế nhưng phía đó lại xuất hiện một toán Indian áp sát"
"Vậy là cực kỳ nguy hiểm! Thế rồi ông làm gì?"
"Chà, cái lũ người này cứ muốn người ta phải chết thật hay sao chứ"
Thế mới gọi là nhanh!
Một anh chàng Texas đi dạo London bằng taxi. Xe chạy ngang Tower of London, người lái taxi cho biết, nó được khởi công năm 1346 và hoàn thành năm 1412.
- Trời! Cái tháp cũ kỹ bé tí kia à? Ở Houston, chúng tôi chỉ xây trong vòng 2 tuần!
Xe chạy qua Tòa nhà Nghị viện. Bác tài kể rằng, tòa nhà được xây dựng năm 1544 và hoàn thành năm 1618.
- Quỷ thần ơi! Ở Dallas, chúng tôi xây một cái lớn hơn thế, chỉ mất có nửa năm!
Khi đi ngang qua Webminster Abbey, chàng Texas nhổm lên:
- Ồ! Cái gì ở đàng kia vậy?
Tay lái xe tỉnh bơ:
- Có trời mới biết! Ngày hôm qua còn chưa thấy!
Sự khác biệt của văn hoá
Chiếc du thuyền đang trên hành trình ở Địa Trung Hải, đột nhiên đâm phải đá ngầm. Một vết thủng lớn làm tàu không thể đi tiếp được nữa và có nguy cơ bị chìm. Thuyền trưởng ra lệnh mọi hành khách phải mặc áo phao hoặc đeo phao cứu sinh nhảy xuống biển. Nhưng dù nói thế nào, ngọt nhạt có, hăm dọa có, ông vẫn không thuyết phục được họ. Ông đành để tay thuyền phó lo việc giải quyết đám khách cứng cổ.
10 phút sau quay lại, ông thấy họ đã nhảy hết xuống biển. Rất ngạc nhiên, ông hỏi viên thuyền phó thì anh ta trả lời: “Tôi thuyết phục từng người theo cách riêng hợp với họ.
Với người Đức, tôi nói: “Đây là lệnh, anh phải nhảy!”.
Với người Nga, tôi cổ vũ: “Đó là một hành động cách mạng!”.
Với người Mỹ, tôi bảo: “Này anh, anh đóng bảo hiểm rồi mà!”.
Với người Pháp, tôi nhận xét: “Theo kinh nghiệm của tôi thì ôm phao nhảy xuống nước là một việc rất lãng mạn”.
Với người Anh, tôi nói: “Đây là một môn thể thao thời thượng”
Với người Italy, tôi nói: “Nói thật với anh, cái này đúng ra là bị cấm, nhưng...”.
Còn lại anh chàng Nhật Bản, tôi vỗ vai: “Mọi người nhảy hết cả rồi đấy, ta nhảy đi thôi!”.
***
Để điều tra tâm lý của các dân tộc trên thế giới, người ta tổ chức một cuộc thi viết sách với chủ đề “Con voi”. Dưới đây là những tác phẩm gửi tới ban giám khảo:
Người Mỹ: Một cuốn sách có tên: “Làm thế nào để nuôi voi trong vườn nhà, vui mà lại có lãi?”.
Người Đức: 3 quyển sách dày như từ điển, to bằng nửa cái bàn với tựa đề in bằng chữ đen trên nền trắng: “Sơ khảo về voi - ba tập”
Người Nga: Một cuốn sách dày, trên bìa có ghi chữ cổ : “Tổ tiên ta đã tìm ra voi như thế nào?”.
Người Pháp: một cuốn sách mỏng trang trí cầu kỳ với nhiều hình tượng cách điệu ngoài bìa với tựa: “Voi và đời sống tình dục của nó”.
Người Trung Quốc: “1001 món ăn làm từ voi”.