Home
Clip
Android
Java
M4uhZSự Kiện Game Mới Nhất:
 Truyện Cười Vòng Quanh Thế Giới phần 12

Mồm miệng đỡ chân tay

Một người đàn ông bước vào cửa hàng rau quả và hỏi mua một nửa cây xà lách. Cậu bé bán hàng cho biết ở đây chỉ bán xà lách nguyên cây nhưng vị khách hàng không chịu, khăng khăng đòi gặp ông chủ tiệm.

Cậu bé bực dọc đi vào phòng trong, báo với chủ tiệm:

- Thưa ông, có một gã dở hơi muốn mua nửa cây xà lách!

Dứt lời, cậu ta quay lại thì thấy ông khách đang đứng lù lù ngay sau lưng. Nhanh trí, cậu nói chữa:

- Và quý ông tốt bụng đây đề nghị mua nửa cây còn lại.

Chủ tiệm đồng ý và người khách nhận nửa cây xà lách, ra về. Ông chủ lấy làm hài lòng, bảo cậu bé:

- Ta rất ấn tượng với cách con tự giải nguy hồi nãy. Cửa tiệm này cần những người có khả năng ứng biến nhanh như vậy. Con là người vùng nào thế, con trai?

- Texas, thưa ngài! - Cậu bé đáp.

- Vì sao con lại bỏ nơi đó mà đi? - Chủ tiệm hỏi tiếp.

Cậu bé đáp:

- Vì ở đó chẳng có gì khác ngoài gái làm tiền và cầu thủ bóng đá.

- Thật sao? - Chủ tiệm hỏi. - Vợ ta cũng là người Texas đấy.

- Không phải vậy chứ? - Cậu bé thốt lên. - Bà chủ chơi cho đội bóng nào thế?

Sự cố ở khách sạn

Giữa mùa du lịch, du khách đổ đến chật cứng trong một nhà trọ hạng ba. Nửa đêm, có tiếng tranh cãi ồn ào nổi lên, rồi nhân viên trực nhật gọi điện cho viên quản lý.

- Thưa ngài, nhóm khách mà chúng ta xếp ngủ chung trong nhà tắm cứ kêu toáng lên vì quá lạnh. Họ đòi chúng ta cấp thêm chăn.

- Hết sạch chăn rồi! Bảo họ mở vòi nước nóng ra!

o O o

Một nữ khách trọ đang dùng bữa điểm tâm tại một nhà nghỉ rẻ tiền ven biển thì chủ nhà tiến tới hỏi, vẻ quan tâm:

- Tối qua bà ngủ có ngon không?

- Tôi phải ngủ trên ghế. - Bà khách đáp, giọng phẫn nộ.

- Chắc bà bị chứng mất ngủ hành hạ?

- Không. Nguyên nhân là bởi lũ gián. Chúng bò tứ tung trên giường lẫn những bức tường xung quanh.

- Thật đáng tiếc! Nhưng dù sao cũng mong bà hết sức thông cảm. Do giá trọ quá "bèo" nên chúng tôi không đủ kinh phí dể mua chuột cống về tiêu diệt lũ gián.

o O o

Một vị khách ập vào văn phòng viên quản lý khách sạn:

- Tại sao anh không đánh thức tôi dậy? Tối qua tôi đã dặn đi dặn lại rằng nhớ kêu tôi đúng 4 giờ 30. Vì anh mà tôi đã lỡ tàu!

- Thật đáng tiếc, thưa ngài. Tôi luôn sẵn lòng đánh thức ngài dậy nhưng đêm qua ngài đi chơi mãi tận 5 giờ sáng mới trở về phòng.

Diễn viên hài kịch ở vườn thú

Một diễn viên hài kịch thất nghiệp đến thăm vườn thú và tìm cách gây hài để kiếm tiền như một diễn viên đường phố. Ngay khi đám đông bắt đầu tụ tập, một nhân viên vườn thú chộp lấy anh ta và kéo vào phòng làm việc.

Nhân viên này nói với anh rằng một con dã nhân của vườn thú - một trong những con vật thu hút được nhiều khách tham quan nhất - đã chết ngày hôm qua vì bị dịch tả và ban lãnh đạo vườn thú sợ rằng số lượng khách tham quan sẽ giảm. Vì thế, ban quản lý đề nghị anh chàng diễn viên hóa trang thành con dã nhân và vào chuồng của nó cho đến khi họ tìm được con dã nhân mới. Dĩ nhiên là anh chàng đồng ý.

Thế là sáng hôm sau anh chàng mặc bộ quần áo hóa trang hệt như con dã nhân nọ và bước vào chuồng của nó trước giờ mở cửa của vườn thú. Ngay trong "buổi làm việc" đầu tiên, chàng ta cảm thấy đây là một công việc tuyệt vời. Anh ta có thể chơi, gây cười và làm bất kỳ mình thích để thu hút khách tham quan. Sức sáng tạo của anh được thoải mái thể hiện, hơn hẳn so với thời gian làm việc cho đoàn kịch và lượng khách đến xem anh biểu diễn cũng lớn hơn nhiều. Nhưng rồi khách tham quan cũng dần chán "con dã nhân" và chính anh chàng cũng cảm thấy chán cảnh suốt ngày nhún nhảy trên dây. Anh ta bắt đầu phát hiện ra rằng khách tham quan để ý đến con sư tử ở chuồng bên cạnh nhiều hơn. Không muốn mất đi sự chú ý của đám đông, "dã nhân" bèn trèo lên phía trên nóc chuồng, bò và đánh đu từ đó sang chuồng sư tử. Tất nhiên, điều đó khiến cho sư tử hết sức giận dữ, nhưng đám đông lại thích điều đó.

Đến giờ đóng cửa, người quản lý vườn thú đến và khen ngợi anh ta vì đã có sự sáng tạo trong việc làm vừa lòng khách tham quan. Thế là việc đánh đu sang chuồng sư tử được thực hiện nhiều ngày sau đó. Khách đến xem ngày càng nhiều hơn và lương của anh tăng lên theo từng ngày. Và rồi một ngày kia, trong lúc đang đánh đu với trạng thái cao hứng tột độ, "dã nhân" bị trượt tay và rơi vào chuồng sư tử. Anh chàng diễn viên vô cùng hoảng sợ.

Con sư tử co người lại và chuẩn bị cho một cú vồ. Quá hoảng loạn, anh ta chạy vòng quanh chuồng, còn sư tử thì bám sát ngay phía sau. Cuối cùng, anh ta kêu to: "Cứu, cứu tôi với". Nhưng con sư tử vẫn nhanh hơn, nó chồm lên và đẩy chàng diễn viên ngã ngửa xuống đất, mặt hướng lên phía trên nhìn con sư tử đang giận dữ. Bỗng chàng ta nghe thấy con sư tử rít lên: "Câm mồm đi đồ ngu, không thì mất việc hết cả lũ với nhau bây giờ!". 

Điều hòa nhiệt độ

Trong một quán ăn, một ông khách cứ liên tục làm phiền anh bồi bàn. Đầu tiên, ông đòi bật điều hòa vì quá nóng, rồi sau đó lại đòi tắt vì quá lạnh. Và rồi cứ liên tục như thế trong vòng nửa tiếng liền.

Thật ngạc nhiên, anh bồi tỏ ra rất kiên nhẫn và cứ đi đi lại lại đến lần thứ tư và không tỏ ra bực tức gì cả. Thấy thế, một ông khách hỏi tại sao quán không tống khứ ông khách nhiễu sự kia đi cho rồi.

Anh bồi mỉm cười:

"À, tôi không quan tâm đến điều đó làm gì cả. Quán chúng tôi làm gì có máy điều hòa nhiệt độ đâu". 

Lấy ra

Một ông lần đầu tiên bước vào một casino. Không biết sử dụng máy đánh bạc như thế nào, ông ta gọi nhân viên của casino đến hướng dẫn. 

- Đây là nút đặt cược, đây là khe bỏ tiền vào, sau đó nhấn nút lệnh. Anh nhân viên chỉ dẫn. 

- Thế tiền ra chỗ nào? 

- Ở máy ATM đằng kia. 

Phân biệt

Hướng dẫn viên du lịch khuyến cáo du khách khi tham quan một khu rừng: 

- Ở đây rất dễ bị lạc và nguy hiểm hơn là có nhiều gấu. Để mọi người không lạc nhau, chúng tôi sẽ phát cho mỗi người 1 cái chuông nhỏ. Tuy vậy khi các vị nhìn thấy phân của gấu thì cũng phải chạy cho nhanh đề phòng chúng tấn công. 

- Nhưng làm sao chúng tôi phân biệt được đấy là phân của gấu? 

- Đơn giản thôi, có 2 dấu hiệu để nhận biết, thứ nhất là chúng rất to, và thứ 2 là trong đó chứa đầy các quả chuông nhỏ. 

o O o

Ma

Ông nọ một hôm đột xuất đi làm về khuya, quá muộn để đi bằng xe của cơ quan, nên ông ta đành phải lên xe buýt để về nhà. Ngồi trên xe buýt, mệt quá ông ta ngủ thiếp đi. 

Mấy chục phút trôi qua, ông ta chợt giật mình thức dậy và thấy quanh mình không còn ai, đường phố tối và vắng tanh, người lái xe cũng biến mất tiêu. Nhưng một điều kỳ lạ đó là xe vẫn lăn bánh một cách chậm rãi. Ông ta hoảng hốt thét lên: 

- Ma, ma, cứu tôi với!. 

Không ai đáp lại lời kêu cứu của ông ta. Một lúc sau ông ta nghe thấy tiếng quát: 

- Ma quỷ cái gì, ông kia, xuống đẩy xe phụ tôi cái coi!. 

Người phụ nữ kỳ diệu

Mỗi khi nghĩ tới người vợ đầu, lập tức tôi nhớ lại món ăn mà cô ấy ưa thích là bánh mật ong. Ngoài ra không thể nhớ được gì khác nữa bởi vì cuộc sống tinh thần của chúng tôi không ngang tầm với nhau.

Với Xônhia - người vợ thứ hai, chúng tôi như sống trong một nhà hàng hạng nhất. Ngoại trừ món “à la minute”, còn thì chủ yếu là các món nướng thật tuyệt hảo. Tuy nhiên với tất cả những gì còn lại trong cuộc sống thì trình độ nghệ thuật của cô ấy quả là đáng tiếc.

Vêra cũng là một người nấu ăn rất giỏi, món trứng chiên của cô ấy thì không ai có thể làm ngon hơn. Tuy sinh ra ở miền Nam, nhưng Vêra nấu được cả các món ăn của phương Bắc. Nhưng nếu rủ cô ấy đi xem triển lãm hay đi nhà hát thì chỉ uổng công, vì thế nên cuộc hôn nhân thứ ba của tôi cũng thất bại.

Người vợ thứ tư, ngoài các món bánh rất lạ và ngon, cô ấy còn mê đọc các tiểu thuyết diễm tình lãng mạn, nhưng tranh luận về văn học với cô ấy chỉ tổ lãng phí thời gian và sức lực mà thôi.

Tôi mê Daniela ngay từ cái nhìn đầu tiên. Ngoài thân hình mảnh mai, cô ấy còn biết làm các món ăn kiêng (chính xác hơn là không nấu gì cả). Sau 6 tháng, chúng tôi phải chia tay nhau vì cô ấy không còn phẩm chất nào khác.

Bây giờ thì tôi đang sống cùng Dragisa. Một phụ nữ kỳ diệu! Cô ấy đưa tôi đi tất cả mọi nơi: từ nhà hát đến các phòng tranh, từ các phòng tranh đến rạp chiếu bóng... Còn khi về đến nhà, cô ấy đọc cho tôi nghe hoặc là một bài thơ hiện đại, hoặc là một tiểu thuyết cổ điển. Tôi thấy như mình được sinh ra lần thứ hai vậy. Và để đáp lại cho tương xứng với các phẩm chất của cô ấy, tôi thường xuyên làm bánh mật ong, trứng chiên, các món nướng như trong nhà hàng và cả các món phương Bắc... 

Xanh nhạt và xanh đậm

Brown là một huấn luyện viên bóng đá giỏi, nhưng bị chỉ trích vì có thái độ phân biệt chủng tộc với các cầu thủ. Ông quyết định đập tan những lời chỉ trích bằng cách riêng của mình.

Ông nói với toàn đội:

- Bắt đầu từ hôm nay, trong đội chúng ta không có người da trắng và da màu. 

- Thế phân biệt thế nào ạ? - một cầu thủ hỏi.

- Trong mắt tôi, bây giờ tất cả các anh đều có da màu xanh. Nào! Bây giờ chúng ta bắt đầu luyện tập. Các cầu thủ da xanh nhạt đứng bên trái, còn những người da xanh đậm đứng bên phải.

o O o

Cảnh sát và đồn trưởng cứu hỏa

Anh cảnh sát Micheal Fenwick được phân công trực cả đêm ở đồn cảnh sát quận 3. Bất ngờ được nghỉ sớm, anh về nhà vào 2 giờ sáng, sớm hơn 4 tiếng so với mọi khi. Không muốn đánh thức cô vợ Camille, anh cởi quần áo, bò đến và leo lên giường.

Cô vợ ngồi dậy và nói với giọng buồn ngủ: "Mike yêu quý, hãy xuống cửa hàng bán thuốc qua đêm ở phố bên, mua cho em thuốc Tynenol loại cực mạnh. Em bị đau đầu khủng khiếp".

"Được rồi, cưng ạ", anh nói, và mò mẫm bò qua phòng ngủ, mặc lại bộ đồng phục rồi chạy xuống cửa hàng bán thuốc.

Đến nơi, người bán thuốc nhìn anh, vẻ ngạc nhiên:

"Ơ, anh có phải là Fenwick, cảnh sát quận 3 không?'

"Vâng, tôi đây", anh đáp.

"Thế thì anh đang làm cái quái gì với bộ đồng phục của ông đồn trưởng cứu hỏa thế?". 

Cái gì?

Một luật sư vào quán rượu làm một vài ly sau giờ làm việc. Anh ta tự nhiên nhìn thấy một gã say bên cạnh cứ lẩm bẩm một mình và hình như hắn đang say sưa nghiên cứu vật gì đó trên tay. 

Anh ta xáp lại gần khi gã say rượu đưa cái vật nhỏ bé đó ra trước ánh đèn, nói lý nhí: 

- Nó trông như đồ nhựa ấy. 

Tò mò quá, luật sư hỏi: 

- Anh đang cầm gì trong tay đấy? 

- Tôi cũng không biết nữa, nó trông giống đồ nhựa nhưng lại có vẻ như là làm từ cao su. Gã say nói. 

- Cho tôi xem với nào? 

Gã say đưa vật ấy cho luật sư xem. Luật sư vo tròn nó trong bàn tay, rồi liếm và ngửi nó.

- Đúng thật. Trông nó thì giống đồ nhựa đấy, mà cảm giác lại giống đồ cao su. Nó cũng chẳng có hương vị gì đặc biệt cả. Tôi cũng không thể biết được nó là cái gì? Anh lấy nó ở đâu đấy? 

- Từ trong mũi tôi ấy mà. 

Người hàng xóm

Đêm qua, hàng xóm láng giềng nhà tớ gây ầm ĩ quá. Họ la hét rất to và đấm thình thịch vào tường căn hộ của tớ.

-Thế tại sao cậu không có phản ứng gì?

-Vì chuyện đó không ảnh hưởng đến tớ lắm. Tớ mặc kệ họ và tớ cứ làm công việc của tớ là tập thổi cho thuộc mấy bài kèn.

o O o

Tiểu đường

Hoả hoạn trong bệnh viện. Lính cứu hoả tới hiện trường rất nhanh và với sự trợ giúp của các nhân viên trong bệnh viện, họ đưa được các bệnh nhân ra ngoài an toàn.

Bỗng một mùi khét của kẹo caramel toả ra. Cô y tá vỗ trán, hốt hoảng nói với anh đội trưởng cứu hoả:

-Trời ơi! Chúng ta quên mất bệnh nhân tiểu đường ở phòng số 14 rồi...

o O o

Lời nguyền

Một người đàn ông có tuổi tới một nhà phù thuỷ để nhờ gỡ bỏ một lời nguyền mà ông ta đã phải sống với nó trong suốt 40 năm.

Nhà phù thủy nói: - Có thể, nhưng ông phải nói cho tôi chính xác từng từ đã được sử dụng để đặt lời nguyền lên ông.

Người đàn ông nói ngay không hề e ngại: "Bây giờ ta tuyên bố các con là vợ chồng".

o O o

Đau buồn

Một người đến chia buồn với bạn thân nhất của mình sau khi vợ anh này chết. Vì gõ cửa nhưng không có ai trả lời nên ông quyết định đẩy cửa bước vào xem có gì không ổn. Vừa vào đến nơi, ông đã thấy ông bạn đang ôm cô giúp việc.

"Jack" - ông quát lên - "Vợ ông mới chết hôm qua thôi!"

Ông bạn buồn bã nhìn ra: "Trong sự đau buồn đến nhường này, ông nghĩ tôi còn có thể hiểu mình đang làm gì à?". 


MENU:
¤Trang chủ
backTrở lại
Lên Đầu Trang
IconGAME HAY MIỄN PHÍ
Bản Quyền © 2012 - 2013
Copyright © VinaZalo.Wap.Sh
U-ON

Ring ring