80s toys - Atari. I still have
Home
Clip
Android
Java
M4uhZSự Kiện Game Mới Nhất:
 Truyện Cười Nghề Nghiệp Phần 4

Xin thêm phấn

Một buổi sáng đầu năm, một người nông dân ở làng nọ gặp cha xứ trông coi địa phận mình.

- Thưa cha ạ! - Người nông dân nói.

Cha xứ trả lời:

- Chào thằng con của quỷ sa tăng!

- Thưa cha, xin cha ban phước lành cho con, vì đêm qua con mơ thấy... Người nông dân đang nói cha xứ ngắt lời:

- Tôi không quan tâm tới những giấc mơ của kẻ khác.

- Dạ, nhưng con mơ thấy những điều về cha.

- Thật vậy sao, thế anh kể đi.

- Thưa cha, con mơ thấy con chết và đang đi lên thiên đàng.

- Lên thiên đàng- Cha xứ kêu lên- Anh không bao giờ lên thiên đàng được, anh có bao giờ đi lễ nhà thờ đâu.

- Lạy cha, thật ạ, con đi lên thiên đàng thật. Con thấy một cái hang rất dài và một thiên thần đứng dưới chân thang.

Thiên thần đưa cho con một cục phấn rất to và bảo con: "Mỗi bước lên cầu thang, phải đánh một dấu thập, mỗi dấu chữ thập ấy là tội lỗi mà con đã phạm ở trần gian. Khi nào thấy hết tội thì mới thôi làm dấu mà cứ thế tiếp tục leo lên".

Sau khi con đã đánh được rất nhiều dấu và leo lên khá xa. Thì con trông thấy một người đàn ông từ trên đi xuống, con rất ngạc nhiên, vì người ấy chính là cha.

- Là tôi, tại sao cũng đang ở đấy. Tại sao tôi lại đi xuống?

- Thưa cha, đấy là điều mà con ngạc nhiên. Con đã hỏi cha và cha trả lời: "Tao xuống xin thêm phấn".

Lời nói tốt bụng

Một người khách lạ cô đơn bước vào một cửa hàng ăn ở New York. Cô hầu bàn nhanh nhẩu hỏi:

- Ông định gọi món gì thưa ông?

Ông khách hàng trả lời: 

- Cho tôi hai quả trứng và một lời nói tốt bụng.

Cô hầu bàn mang trứng đến và sắp sửa bước đi thì ông khách lạ níu cô lại.

Ông ta nói:

- Thế còn lời nói tốt bụng đâu cô?

Cô hầu bàn khom người nói thầm:

- Xin ông đừng ăn món trứng. 

Cao tay

Có ba shop thời trang nằm kề nhau nên cạnh tranh kịch liệt, shop bên phải trưng bảng quảng cáo: "Chuyên bán thời trang cao cấp dành cho nghệ sĩ". 

Ngày hôm sau shop bên trái cũng dán một tấm bảng: "Chuyên bán thời trang môđen dành cho những cô gái trẻ xinh đẹp nhất". 

Và hôm sau cái shop bị kẹt ở giữa treo ở cửa một tấm bảng to đề hai chữ: "Lối vào". 

Còn xanh

Bác sĩ trong bệnh viện tâm thần đi ra sân thì thấy rất nhiều bệnh nhân đang trèo ở trên cây. Bác sĩ hỏi:

- Các anh làm gì ở trên đó thế?

Các bệnh nhân đồng thanh nói:

- Có cái này hay lắm, bác sĩ trèo lên đây thì biết.

Bác sĩ tò mò cũng trèo thử lên cây. Các bệnh nhân reo lên sung sướng và nói:

- Thôi bây giờ chúng ta tiếp tục chơi trò "chín" đi.

Thế là thằng đầu tiên nói : "Tao chín rồi, tao rụng đây" , và hắn buông hai tay ra rơi xuống đất đánh "bộp" một cái, mỉm cười thú vị.

Thằng tiếp theo cũng nói: "chín rồi", và buông tay rơi xuống đất.

Ðến lượt bác sĩ, ông ta sợ quá kêu:

-Tôi chưa chín, tôi vẫn còn xanh nên không rụng được. 

Thế là các bệnh nhân nói : "Thằng này còn xanh, phải ném thì nó mới rụng" và thi nhau cầm đá ném cho bác sĩ đau quá buông tay ra rơi xuống đất thì mới thôi. 

Không phải rồi

Richki và Soni đều là thợ mộc. Lúc làm việc Richki không cẩn thận cưa đứt tai của Soni nên hốt hoảng bới tung khắp nơi để tìm cái tai.

Cuối cùng tìm thấy nhưng Soni nhìn cái tai lắc đầu bảo: "Không phải tai của tôi đâu, tai của tôi có kẹp cây viết chì cơ!"

o O o

Giám đốc hỏi người xin việc:

- Ở chỗ cũ, anh làm việc được bao lâu?

- 10 năm, thưa ông.

- Thế sao anh lại ra đi?

- Dạ, hợp đồng là 20 năm, nhưng em được... ân xá. 

Đều là thú cả

Đoàn thanh tra sắp đến làm việc tại sở thú, con sư tử bỗng lăn ra chết. Người trông chuồng sư tử lo quá bèn lột bộ da của nó rồi đóng giả con vật xấu số. Sư tử giả đang đi lại trong chuồng, chợt một con báo đến bên khiến hắn ta sợ rúm người, con báo nói:

- Đừng sợ, mình là thủ quỹ đây, cậu còn thuốc lá không? Con voi đằng kia hút sạch gói thuốc của mình rồi!

o O o

Một quý bà ngồi lên xe ngựa, anh xà ích không tài nào thúc được chú ngựa cất bước, anh ta tuyệt vọng quay sang cầu xin bà khách: 

- Bà làm ơn thở khẽ một chút, tiếng thở của bà làm con ngựa nhầm với tiếng "P... rư... rừ" của tôi mỗi khi tôi ra hiệu cho nó dừng lại. 

Không quen hạ cánh cùng máy bay

Máy bay đang hạ cánh, một hành khách tỏ vẻ bồn chồn, cô tiếp viên hỏi:

- Ngài cảm thấy mệt ư?

- À, tôi chịu được... có lẽ do chưa quen.

- Chắc đây là lần đầu tiên ngài đi máy bay?

- Vâng... à không, đây là lần đầu tiên tôi hạ cánh cùng máy bay, tôi là lính dù. 

Đừng hòng mà thoát

Một người đàn ông bước xuống sân bay với một vali rất lớn:

- Mời ông mở ra để chúng tôi kiểm tra hành lý - Nhân viên hải quan ra lệnh.

Bên trong vali, dưới lớp quần áo có giấu 20 thỏi vàng

- Tội anh nặng đấy....

- Tôi biết là tôi sai rồi - Gã đàn ông vừa nói vừa rút bao thuốc ra mời - Anh hút thuốc nhé

- Này, đừng hòng mua chuộc được tôi nhé! Cất thuốc đi! - Nhân viên hải quan giận dữ nói.

- Vậy thì tôi tin chắc là anh không có lửa, hãy để cho tôi sang cửa hàng ở gần đây mua bao diêm. Xin anh hãy cho tôi hút thuốc lần cuối. Tôi sẽ để vali ở đây làm tin... - Gã đàn ông năn nỉ.

- Thôi được, tôi cho anh 2 phút, không hơn không kém.

Tất nhiên là gã buôn lậu chuồn thẳng. 3 tháng sau, hắn ta lại xuất hiện và xách chiếc vali còn to hơn lần trước. Thật xui xẻo là hắn lại gặp đúng anh nhân viên hải quan cũ.

- Quả đất tròn... ta lại gặp nhau. Nào, mở vali ra xem nào.

Lần này số vàng nhiều gấp đôi, cũng giấu dưới lớp quần áo. Gã buôn lậu lại giở trò mời hút thuốc.

Anh nhân viên hải quan lập tức lên tiếng chặn ngay ý đồ đen tối:

- Anh thừa biết là tôi không hút thuốc và cũng không có bật lửa hay diêm trong người. Nhưng tôi sẽ không mắc lừa đến lần thứ hai đâu. Mời anh giữ vali, tôi sẽ đi mua hộ anh bao diêm để hút thuốc lần cuối. 

Tưởng đơn thuốc bổ

Cô gái nọ có người yêu học trường y. Một lần, chàng bận đột xuất, không thể ở nhà chờ người yêu đến, đành viết vội mấy chữ gửi lại cho nàng. Cô nàng đọc mãi không luận ra được lá thư, liền ra hàng thuốc gặp dược sĩ nhờ dịch hộ. Ông này săm soi tờ giấy một lúc, lấy ra một vỉ thuốc bổ rồi bảo cô gái:

- Ngày uống 3 viên, chia làm 3 lần, nhớ uống sau bữa ăn. 

Chuyện thời đại thông tin

Câu chuyện sau đây được ghi lại nguyên xi từ phòng hỗ trợ khách hàng của hãng WordPerfect. Nhân vật chính đã bị đuổi việc nhưng đang kiện hãng theo điều khoản "Chấm dứt hợp đồng không có lý do".

- Đây là phòng chăm sóc khách hàng hãng WordPerfect! Tôi có thể giúp gì được cho ngài?

- Vâng, tôi gặp rắc rối với phần mềm WordPerfect. Tôi đang gõ thì đột nhiên tất cả chữ nghĩa biến mất.

- Biến mất? Thế màn hình của ông bây giờ nom ra sao?

- Chẳng có gì cả! Trống trơn! Nó không hiển thị bất cứ chữ nào khi tôi gõ.

- Ông vẫn còn ở trong chương trình WordPerfect hay thoát ra ngoài rồi?

- Làm sao biết được cơ chứ!

- Ông có nhìn thấy dấu nhắc C: trên màn hình không?

- Dấu nhắc C: là cái gì vậy?

- Thôi, bỏ qua! Ông có thể di chuyển con trỏ quanh màn hình không?

- Không có con trỏ nào hết. Tôi chẳng bảo cậu rồi là gì đấy, máy không nhận bất cứ lệnh nào cả.

- Thế monitor của ông có đèn báo nguồn không?

- Monitor là gì cơ?

- Hừm! Nó là một thiết bị có màn hình, trông giống cái máy thu hình. Nó có cái đèn nhỏ để báo đang ở chế độ hoạt động không.

- Tôi không biết!

- Thế thì, nhìn vào đằng sau monitor và tìm dây cấp nguồn của nó. Ông nhìn thấy chưa?

- Thấy rồi!

- Tốt! Hãy lần theo sợi dây điện đến phích cắm. Nó có nằm trong ổ điện không đấy?

- Có!

- Ngài lưu ý cho, sau monitor có tới 2 sợi cáp chứ không phải chỉ có một đâu nhé! 

- Không! Làm gì có!

- Nhất định là phải có chứ. Ngài xem lại coi.

- À, tôi thấy rồi!

- Một cáp là cáp điện đã kiểm tra rồi. Ngài hãy lần theo cáp còn lại xem nó có cắm chặt vào CPU không.

- Tôi không với tới được.

- Thế thì ngài quan sát kỹ xem giắc cắm đã ổn chưa.

- Không nhìn thấy gì cả.

- Thử quỳ xuống và cúi người hết cỡ về phía trước xem!

- Không phải tại góc nhìn. Tôi không nhìn thấy gì vì ở đây tối quá.

- Tối?

- Phải! Đèn văn phòng tắt hết rồi và nguồn sáng duy nhất bây giờ là ánh sáng bên ngoài chiếu qua cửa sổ.

- Thế thì bật đèn lên!

- Không được!

- Tại sao không?

- Mất điện rồi!

- Mất điện? À, thế là mọi chuyện giải quyết xong. Ông còn giữ hộp xốp, bản hướng dẫn và các thứ để đóng gói chiếc máy không?

- Còn! Để làm gì vậy?

- Ông hãy rút giắc cắm, đóng gói chiếc máy lại đúng như lúc mua nó rồi mang tới nơi đã bán máy cho ông.

- Tệ thế sao?

- Vâng, tôi e là như vậy.

- Được rồi, thế tôi sẽ nói gì với cửa hàng?

- Hãy bảo họ rằng ông ngu ngốc tới mức không xài nổi máy tính. 


MENU:
¤Trang chủ
backTrở lại
Lên Đầu Trang
IconGAME HAY MIỄN PHÍ
Bản Quyền © 2012 - 2013
Copyright © VinaZalo.Wap.Sh
U-ON