Sự Kiện Game Mới Nhất:Thủ tục ly dị
Một đôi nam nữ yêu nhau thắm thiết và muốn đi đến hôn nhân. Chẳng may bữa nọ cả hai cùng bị tai nạn giao thông và chết. Lên thiên đàng, họ xin với Ngọc hoàng thượng đế được làm lễ cưới. Ngọc hoàng bảo: “Được, để ta sắp xếp”. Hai người lui về chờ.
Sau 10 năm chờ đợi, cuối cùng Ngọc hoàng xuất hiện, dẫn theo một cha xứ và tuyên bố đã đến lúc làm lễ cưới. Thế là lễ cưới được tiến hành.
Đôi vợ chồng chung sống hạnh phúc cho đến 20-30 năm sau thì họ đâm ra ghét nhau. Cả hai bèn đến gặp Thượng đế xin được ly hôn. Thượng đế nghe xong liền “choáng”. Ngài phán: “Cái gì, ly hôn à !? Ta đã phải chờ cả 10 năm mới có một cha xứ được lên Thiên đàng để làm lễ cho hai ngươi. Bây giờ lại ly hôn. Biết đến bao giờ mới tìm được một luật sư được lên Thiên đàng để tiến hành thủ tục ly dị hả .... trời.?”
Hóc
Sếp của một văn phòng nọ “ lưu ý” anh chàng nhân viên mới và bảo anh ta đến gặp. “Anh tên gì?”- Câu hỏi đầu tiên của sếp.
- “John,” anh ta trả lời.
Sếp giận dữ, “Này, tôi không cần biết trước đây anh làm cái trò trống gì, ở đâu, nhưng tôi không bao giờ gọi ai bằng tên cả. Kiểu đó thiệt là suồng sã ở nơi công sở nghiêm túc. Tôi chỉ thích gọi nhân viên bằng họ, Smith, Jones, hoặc Baker mà thôi. Như vậy có phải là đàng hoàng, lịch sự không. Cũng như tôi lúc nào cũng là Ông Robertson. Nào, nói thẳng ra họ của anh là gì."
Chàng nhân viên mới thở dài và nói: “Darling. Tên tôi là John Darling.”
“Ừm... hừm, John, tôi muốn nói với anh là...”
Tưởng tượng
Chuẩn bị khai mạc phòng tranh, họa sĩ phấn khởi nói với vợ:
- Bà xem, cái bức màu đen tuyền này sẽ gây kinh ngạc cho tất cả khách mời của chúng ta! Khi đứng trước nó, chắc chắn họ sẽ liên tưởng ngay đến... cảnh tình tự muôn đời của con người trong những đêm... không trăng sao! Còn bức màu trắng toát kia, nó giúp cho trí tưởng tượng mọi người bay bổng tới các miền địa cực băng giá. Nơi chỉ có... tuyết trắng, gió và sự tịch mịch... Bà ... hiểu tôi chớ?
- Hiểu! Bà vợ thở hắt ra vẻ mệt mỏi, tiếp - Và tôi giờ đây cũng đang... tưởng tượng đến cái cảnh vắng và tịch liêu và... tăm tối của phòng tranh mình trong những ngày sắp tới!!
Hết điên chưa
Trong một bệnh viện tâm thần, bác sĩ thử kiểm tra trí tuệ một bệnh nhân để cho ra viện. Bác sĩ hỏi:
- Tôi có thể lấy búa đóng đinh vào đầu anh được không?
Bệnh nhân nhanh nhẹn trả lời:
- Ông làm như tôi điên chắc, ông định giết tôi hay sao?
Bác sĩ nghĩ bụng chắc anh này hết điên rồi, có thể ra viện được. Ðể cho chắc bác sĩ hỏi thêm:
- Tại sao như thế lại không được?
Bệnh nhân trả lời:
- Thế nhỡ ông đóng trượt cái đinh, cái búa đập vào đầu tôi thì tôi chết à?
- !!!
Chớ dùng tay
Có một người tiều phu, gánh một gánh củi ra chợ bán. Vì không cẩn thận, gánh củi va chạm vào người ông thầy thuốc. Ông thầy thuốc nổi giận lôi đình, giơ gậy lên đánh tiều phu. Người tiều phu đặt gánh củi xuống, quỳ lại ông thầy thuốc:
- Trăm lạy ông, nghìn lạy ông. Ông dùng chân đá đạp tôi chứ xin ông đừng dùng tay.
Có người hỏi vì sao, người tiều phu nói:
- Dùng chân đá, chưa chắc tôi đã chết. Còn nếu dùng tay ông ta thì mạng sống của tôi coi như đã đứt rồi!
Lý giải sai lầm
Một luật sư đang biện hộ cho một người bị buộc tội ăn trộm. Luật sư nói với tòa:
- Kính thưa ngài, tôi xin trình bày rằng thân chủ của tôi không hề đột nhập vào căn nhà đó. Anh ta thấy cửa sổ phòng khách mở trống và chỉ thọc cánh tay phải vào để lấy ra vài món đồ vặt vãnh. Đấy, cánh tay của thân chủ tôi đâu phải là chính anh ta, và tôi không hiểu sao ngài có thể trừng phạt cả một con người vì một sai phạm chỉ do một phần tứ chi của người ấy thực hiện.
Quan tòa cân nhắc lý luận này một lâu rồi trả lời:
- Lý luận của anh trình bày rất khéo. Xét theo lý lẽ đó, tôi tuyên án cánh tay của bị cáo một năm tù giam. Có đi theo cánh tay hay không là tùy ở bị cáo.
Bị cáo mỉm cười, rồi với sự trợ giúp của luật sư, tháo rời cánh tay giả ra, đặt trên ghế và ra về.
Thế nào là văn nhà bếp
Nhà văn nghiệp dư nọ có bà vợ nấu ăn lại ham học sách. Một lần nhà văn viết báo được in, khi nhận được báo biếu kèm theo tiền nhuận bút, nhà văn đưa cho vợ đọc bài báo và cả tiền nhuận bút. Bữa ăn buổi chiều hôm đó, mâm cơm đầy thịt luộc. Vừa ăn, nhà văn vừa hỏi vợ:
- Mình xem bài báo tôi viết thế nào?
Bà vợ không trả lời thẳng, mà lại nói:
- Anh cứ nhìn mâm cơm thì biết!
- À! CÓ THỊT LUỘC! - Nhà văn hiểu ý vợ.
Lần sau, có bài báo nào nữa. Nhà ăn lại đưa cho vợ bài báo của mình và cả tiền nhuận bút. Bữa cơm lần này, nhà văn thấy đầy chả nướng thơm phức. Với tay lấy chai rượu rót ra ly, nhà văn vừa hỏi vợ:
- Mình thấy tôi viết bài báo này thế nào?
Bà vợ trả lời và mỉm cười:
- Anh cứ nhìn mâm cơm thì biết.
Vẫn một câu trả lời như cũ. Thoạt, nhà văn khó chịu. Rót rượu rồi, nhấc ly lên uống một ngụm, gắp miếng chả nướng, nhà văn ngẫm nghĩ chưa kịp ăn, thì hiểu ra cách trả lời của vợ là rất thực tế và bóng bẩy: Hai bài báo khác nhau, cũng như hai bữa ăn khác nhau! Nhà văn cười xoà và nói:
- Bà đánh giá văn chương theo kiểu nhà bếp!
- Nhà bếp là thế nào? - Bà vợ hỏi lại.
- Là bữa cơm lần trước: thịt luộc! Lần này: chả thơm! Như thế có nghĩa là bà khen "văn ông xã có tiến bộ", đúng không?
Những nhà học giả
Một nhà lôgic, một nhà số học, một nhà vật lý, một nhà tâm lý học cùng đi xe lửa đến Scotland để dự một hội nghị khoa học. Khi nhìn qua cửa sổ họ trông thấy có con cừu màu đen đứng đơn độc trên sườn đồi. Thế là nổ ra một cuộc tranh luận.
Nhà tâm lý học: "Tất cả những con cừu ở Scotland đều đen."
Nhà vật lý học: "Không được kết luận như thế. Chỉ có thể nói: "Một bộ phận nào đó cừu ở Scotland có màu đen."
Nhà số học: "Như vậy mơ hồ lắm, phải nói rằng ở Scotland ít nhất có một con cừu màu đen mới đúng."
Và nhà logic học: "Tất cả các anh nói đều không chuẩn xác, chỉ có thể bảo rằng ở Scotland ít nhất có một con cừu mà một bên lông màu đen."
Vừa vặn lúc đó một người hay lý sự đi ngang qua toa nghe xong câu chuyện, anh ta cúi xuống vỗ vai nhà logic học thì thầm: "Thưa ông, tôi cho rằng ở Scotland ít nhất có một con cừu mà một bên lông của nó ít nhất trong một khoảng thời gian nào đó có màu đen."
Nhân viên nhà hàng
Ngày đầu vào làm ở một cửa hiệu, chàng nhân viên trẻ được ông chủ dặn dò:
- Anh đừng có quên, khách hàng bao giờ cũng đúng.
Chẳng bao lâu, ông chủ nhận thấy, khách hàng vào cửa hiệu lập tức ra ngay không mua gì cả. Ông bèn hỏi nhân viên:
- Có trục trặc gì à? Sao họ đến mà chẳng mua gì cả?
- Thưa ông, họ đều nói giá hàng ở đây quá cao. Và theo lời ông dặn, tôi nói rằng họ đã đúng!
- ???
o O o
Khách hàng vẫy gọi nhân viên phục vụ:
- Sao ở đây nhà hàng các anh cho ít canh thế?
- Thưa ông, chúng tôi muốn khách hàng có thể vừa ăn, vừa ngắm hình ảnh trang trí đẹp mắt ở đáy bát.
o O o
Một ông già bước vào nhà hàng đầy khách, đến chỗ cô phục vụ:
- Một giám đốc đã về hưu cần phải ngồi ở chỗ nào - Ông già tự phụ hỏi.
Cô phục vụ không thèm ngẩng đầu mà tay cũng không ngừng thu dọn trả lời:
- Ở nhà.
Nuôi lợn kiểu mới
Người nông dân nọ chăn một đàn lợn rất đông. Một ngày kia, có người lạ tới xem chuồng trại của bác và hỏi bác cho lợn ăn những gì. Bác nông dân đáp:
- Tôi cho chúng ăn cám, ngô và những thứ đại loại như vậy!
Người kia giận dữ:
- Tôi là thanh tra của Hiệp hội bảo vệ súc vật và tôi cho rằng ông đã không đối xử tốt với đàn lợn. Thay vì cho những thứ chúng đáng được ăn, ông chỉ cho chúng ăn chất thải.
Ông thanh tra liền lập biên bản phạt bác nông dân.
Vài ngày sau, một người khác tới hỏi bác nông dân câu tương tự. Cảnh giác, bác đáp:
- Tôi cho chúng ăn rất tốt. Thực đơn hàng ngày của chúng có cá hồi, trứng cá caviar, tôm, bò bít tết...
Câu trả lời của bác làm người kia nổi giận:
- Sao lại có thể bất công đến thế? Ông cho lợn ăn thịnh soạn như vậy trong khi hàng ngày có biết bao nhiêu người đang chết đói. Tôi là người của Liên Hợp Quốc và tôi sẽ phạt ông vì sự hoang phí này.
Sau khi ông nhân viên Liên Hợp Quốc đi khỏi, một người khác lại tới hỏi bác nông dân đúng câu hỏi nọ. Bác ngập ngừng vài phút rồi đáp:
- Tôi cho mỗi con lợn 5 đô la. Chúng thích ăn gì thì tự mua lấy mà ăn!