Sự Kiện Game Mới Nhất:Giúp bạn
Một hôm Peter đang đi giữa đêm thì bị công an tóm, vì trông giống một tên tội phạm.
- Anh tên là gì? Nhà ở đâu?
- Peter, 321 cao ốc O. đường Baker.
Một lát sau:
- Chúng tôi đã điều tra kỹ, ở số nhà trên, không có ai là Peter cả.
Thấy Peter cứ một mực cãi rằng đó là nhà của anh ta, cảnh sát bực quá, đánh cho anh ta một trận và nhốt vào trong đồn một tuần lễ. Khi được thả ra, mặt mũi anh ta vẫn còn sưng vù. Vừa trông thấy Peter, anh bạn cùng trọ kéo ngay vào phòng và đóng sập cửa lại:
- Mấy bữa trước, có một lũ cớm tới đây hỏi cậu, chắc lại có vụ nào béo bở hả, thấy cậu đi cả tuần lễ... bộ cậu đánh nhau với ai sao mà trông kì thế?
- Đâu có, tớ bị người ta đánh... nhưng...
- Thôi kệ nó, bỏ qua đi.....thế cậu tìm được mối làm ăn nào thế?
- Đâu có!?
- Khỏi cần giấu tớ, yên tâm đi, không ai biết đâu, bữa trước, bọn cớm hỏi cậu, tớ đã trả lời rằng chẳng có Peter nào ở đây cả, chúng nản quá bỏ đi hết rồi... haha... đúng là bọn ngốc...
Bệnh truyền nhiễm
- Thưa bác sĩ - Người đàn ông nói trong máy - Con trai tôi bị sốt ban.
- Tôi biết - Bác sĩ đáp - hôm qua tôi đã đến nhà ông và cho cậu ta uống thuốc. Ông hãy cách ly cậu ta với những người khác.
- Nhưng nó đã hôn con hầu.
- Vậy thì chúng tôi sẽ đem cách ly chị ta...
- Và chính tôi cũng hôn con hầu.
- Như thế có nghĩa là ông có thể mắc bệnh rồi.
- Vâng và từ lúc đó đến giờ tôi đã hôn vợ tôi.
- Khốn khổ - Bác sĩ hốt hoảng - Vậy thì tôi cũng bị lây mất rồi.
Ai được quyền?
Hai vợ chồng nọ ra tòa ly dị. Hai người có một đứa con trai chung. Tòa tuyên xử lỗi về người chồng. Do đó người vợ được nuôi con và người chồng phải cấp dưỡng hàng tháng.
Ông chánh án hỏi người chồng:
- Anh có điều gì muốn nói nữa không ?
- Tôi muốn nói tòa đã bất công khi không cho phép tôi được nuôi con tôi.
- Anh căn cứ vào đâu mà nói như vậy ?
- Thưa ông chánh án, tôi xin phép hỏi ông chánh án khi bỏ một đồng vào cái máy bán nước giải khát rồi bấm nút. Một hộp Coca Cola rơi ra, thì hộp nước đó của ông chánh án hay vẫn còn là của cái máy.
Thay thế
Một người lái xe tải ven đường một làng nọ, chẹt chết một con gà trống. Anh vội vàng dừng xe và chạy đi tìm bà chủ con gà xin lỗi và xin bồi thường. Bà chủ nói :
- Anh là một lái xe tốt hiếm thấy. Con gà cũng chẳng đáng là bao, anh cứ đi đi không phải đền bù gì cả.
- Thưa bà, dù sao con gà ấy cũng cần thiết cho bà, bà cứ để cháu đền thì cháu mới yên tâm và bà mới vui lòng.
- Chao ôi ! Quý hóa quá ! Thế này nhá, để tôi vui lòng và anh cũng yên tâm thì sáng sáng anh lái xe đến đây và gáy cho tôi một hồi là được.
Vắt
Ông chủ quán bar nọ tự hào là người khỏe nhất, và cá một chầu nếu ai thắng được ông ta. Việc cá cược như thế này: Sau khi ông ta vắt hết nước một miếng chanh, nếu ai vắt được thêm một giọt nào nữa thì thắng cuộc.
Bao nhiêu người đã thử sức, nhưng đều thất bại. Ngày đó, có một anh chàng ốm tong, đeo chiếc mục kỉnh dày cộm bước vào. Trong lúc mọi người còn cười chế nhạo thì anh ta nhặt miếng chanh ông chủ quán bar vừa bỏ, vắt ra 3 giọt nước nữa.
Sau khi đãi anh ta một chầu, ông chủ quán bar hỏi:
- Anh làm thế nào mà khỏe như vậy? Chắc anh là dân cử tạ hạng nặng phải không?
- Không - Anh nọ trả lời - Tôi làm cho cơ quan thuế vụ.
Tôi không biết đâu
Tom đang ngồi chơi trước sân nhà thì một người bước đến gần tự giới thiệu là cán bộ điều tra dân số và muốn hỏi Tom vài câu. Tom ngạc nhiên hỏi lại:
- Anh nói anh là cán bộ gì?
- Cán bộ điều tra dân số. Chúng tôi có nhiệm vụ tìm hiểu xem có bao nhiêu người dân trong nuớc ta.
- Ồ, vậy anh sẽ chỉ phí thời gian ở đây thôi! Tôi hoàn toàn không biết gì về việc ấy đâu!
Phản xạ nhà nghề
Một thám tử nói chuyện với đồng nghiệp:
- Vợ mình đã có thai.
- Vậy à? Thế cậu có nghi cho ai không?
Chàng và nàng đều là vận động viên điền kinh. Sau khi hôn, nàng hỏi chàng:
- Khi hôn em, tại sao anh ôm em có một tay?
- Anh đang... bấm đồng hồ để xem lần này anh hôn em vượt lần trước bao nhiêu phần trăm giây (!?)
Rượu
Khách hàng hỏi người bán:
- Rượu tắc kè ngâm bằng gì thế?
- Bằng tắc kè.
- Rượu rắn?
- Ngâm bằng rắn.
- Rượu sâm?
- Thì đương nhiên ngâm sâm rồi.
- Vậy rượu Na-pô-lê-ông?
- !!!
Từ thiện
Một người đàn ông to con, vạm vỡ đến nhà mục sư trong vùng xin được gặp vợ ngài mục sư, một người phụ nữ nổi tiếng về lòng bác ái.
"Thưa bà", ông ta nói với giọng thổn thức. "Tôi muốn bà hãy nghĩ về hoàn cảnh đáng thương vô cùng của một gia đình nghèo khó trong vùng này. Người cha trong gia đình vừa mất, người mẹ ngã bệnh nên không thể làm việc gì được và bảy đứa trẻ thì đang chết đói, chết rét. Họ sẽ bị đẩy ra đường, trở thành những kẻ vô gia cư nếu không có người giúp họ trả nợ, mà số tiền nợ đã tăng đến mức 500 đô la".
"Đáng thương quá", vợ ngài mục sư thốt lên. "Nhưng tôi có thể biết ông là ai không?"
Đầy vẻ cảm thông, người phụ nữ đưa chiếc khăn tay lau giọt nước mắt lăn trên má của người đàn ông đang thổn thức và ông trả lời: "Tôi chính là chủ nợ..."
Hỗ trợ hết nổi
Câu chuyện sau đây được ghi lại nguyên xi từ phòng hỗ trợ khách hàng của hãng WordPerfect. Nhân vật chính đã bị đuổi việc nhưng đang kiện hãng theo điều khoản "Chấm dứt hợp đồng không có lý do".
- Đây là phòng chăm sóc khách hàng hãng WordPerfect! Tôi có thể giúp gì được cho ngài?
- Vâng, tôi gặp rắc rối với phần mềm WordPerfect. Tôi đang gõ thì đột nhiên tất cả chữ nghĩa biến mất.
- Biến mất? Thế màn hình của ông bây giờ nom ra sao?
- Chẳng có gì cả! Trống trơn! Nó không hiển thị bất cứ chữ nào khi tôi gõ.
- Ông vẫn còn ở trong chương trình WordPerfect hay thoát ra ngoài rồi?
- Làm sao biết được cơ chứ!
- Ông có nhìn thấy dấu nhắc C: trên màn hình không?
- Dấu nhắc C: là cái gì vậy?
- Thôi, bỏ qua! Ông có thể di chuyển con trỏ quanh màn hình không?
- Không có con trỏ nào hết. Tôi chẳng bảo cậu rồi là gì đấy, máy không nhận bất cứ lệnh nào cả.
- Thế monitor của ông có đèn báo nguồn không?
- Monitor là gì cơ?
- Hừm! Nó là một thiết bị có màn hình, trông giống cái máy thu hình. Nó có cái đèn nhỏ để báo đang ở chế độ hoạt động không.
- Tôi không biết!
- Thế thì, nhìn vào đằng sau monitor và tìm dây cấp nguồn của nó. Ông nhìn thấy chưa?
- Thấy rồi!
- Tốt! Hãy lần theo sợi dây điện đến phích cắm. Nó có nằm trong ổ điện không đấy?
- Có!
- Ngài lưu ý cho, sau monitor có tới 2 sợi cáp chứ không phải chỉ có một đâu nhé!
- Không! Làm gì có!
- Nhất định là phải có chứ. Ngài xem lại coi.
- À, tôi thấy rồi!
- Một cáp là cáp điện đã kiểm tra rồi. Ngài hãy lần theo cáp còn lại xem nó có cắm chặt vào CPU không.
- Tôi không với tới được.
- Thế thì ngài quan sát kỹ xem giắc cắm đã ổn chưa.
- Không nhìn thấy gì cả.
- Thử quỳ xuống và cúi người hết cỡ về phía trước xem!
- Không phải tại góc nhìn. Tôi không nhìn thấy gì vì ở đây tối quá.
- Tối?
- Phải! Đèn văn phòng tắt hết rồi và nguồn sáng duy nhất bây giờ là ánh sáng bên ngoài chiếu qua cửa sổ.
- Thế thì bật đèn lên!
- Không được!
- Tại sao không?
- Mất điện rồi!
- Mất điện? À, thế là mọi chuyện giải quyết xong. Ông còn giữ hộp xốp, bản hướng dẫn và các thứ để đóng gói chiếc máy không?
- Còn! Để làm gì vậy?
- Ông hãy rút giắc cắm, đóng gói chiếc máy lại đúng như lúc mua nó rồi mang tới nơi đã bán máy cho ông.
- Tệ thế sao?
- Vâng, tôi e là như vậy.
- Được rồi, thế tôi sẽ nói gì với cửa hàng?
- Hãy bảo họ rằng ông ngu ngốc tới mức không xài nổi máy tính.