Old school Swatch Watches
Home
Clip
Android
Java
M4uhZSự Kiện Game Mới Nhất:
 Tuyển Tập Hội Chợ Cười phần 7

Khách hàng

Một người bán hàng giầy đã đưa bà khách thử đến hai lăm đôi giầy để rồi cuối cùng bà ta lại chọn mua đôi giầy đầu tiên. Lúc bà ta trả tiền và toan rời khỏi cửa hàng, ông bảo bà ta:

- Cảm ơn vì bà đã đến, ước mong sao tôi được tiếp khoảng một chục khách hàng như bà!

Một nhân viên bán hàng khác nghe ông ta nói vậy liền hỏi khi bà khách đã rời khỏi cửa hàng:

- Cậu bảo cậu mong ước được tiếp một chục khách hàng như bà ấy. Vì sao cậu lại cư xử với một người khách khó chiều và hống hách như thế chứ?

- Bởi vì thật sự là như thế, người bán hàng bảo, Tớ đã tiếp hàng trăm khách hàng như bà ta rồi và tớ chỉ ước mong sao mình được tiếp khoảng một chục thôi!

Tuổi tác

Người du khách với chiếc máy ảnh đong đưa dưới cổ đã dừng lại phía bên ngoài một túp lều tồi tàn bên một con đường núi. Đang ngồi trong một chiếc ghế xích đu ở ngoài mái hiên là một hình ảnh tuyệt vời của một ông lão sơn cước có dáng cục mịch.

Người du khách nói:

- Cháu có thể chụp cho cụ một bức ảnh được không ạ?

Ông lão nói:

- Với tôi thì chẳng hề gì, cứ chụp đi!

Sau khi đã chụp được hai, ba "pô" hình, người du khách nói:

- Cháu luôn luôn thắc mắc làm thế nào mà dân miền núi như cụ lại sống được quá thọ như thế. Cụ có bí quyết gì vậy?

- Chả có bí quyết gì về cách sống của tôi cả! - Ông ta nói - Mọi người quanh đây đều biết cả. Mỗi ngày tôi uống khoảng một lít rượu uýt-ky nhà làm, và hút khoảng sáu điếu xì gà do tôi cuốn từ những lá thuốc nhà trồng và dong duổi đi tìm mọi cô gái trong vùng.

- Cuộc sống như thế có vẻ khá phí sức đối với một người trạc tuổi như cụ - Người du khách nói - Nhân tiện, xin cụ cho biết năm nay cụ được bao nhiêu tuổi rồi?

Người đàn ông nói:

- Đến tháng mười này tôi được băm hai! 

Con nhà ai

Hai vợ chồng chúng tôi đang sửa soạn đi xem phim, bỗng một hồi chuông kêu rú lên. tôi ra mở cửa. Đứng trước mặt tôi là một chú bé đen sạm vì phong sương.

- Cháu là con nhà ai thế? - Tôi hỏi chú bé nhưng nó không trả lời và bẽn lẽn nhìn tôi.

- Bố! - Nó ấp úng gọi.

- Cái gì...? - Tôi đứng ngây người ra.

- Có chuyện gì thế? - Vợ tôi đang soi gương sốt ruột hỏi.

- Có một thằng bé nào đó đến đây và gọi anh là bố...!

- Gọi là bố à? - Vợ tôi hỏi lại và đâm bổ ra cửa. Nàng hầm hầm nhìn tôi rồi lại nhìn thằng bé.

- Cháu vừa nói đây là bố cháu ư? - Nàng hỏi.

- Thằng nhóc dở hơi ở đâu tự nhiên dẫn xác đến rồi gọi anh là bố ...!

- Khoan đã! - Người vợ rít lên - Bây giờ chúng ta sẽ biết nó có phải dở hơi thật không. Chẳng phải vô cớ mà tôi đã từng do dự xem có nên lấy anh hay không - Cô ta quay về phía đứa bé và ngọt ngào hỏi: 

- Thế ai là mẹ của cháu?

- Mẹ chứ còn ai ... Chú bé không hiểu sao khóc nấc lên.

- Như vậy là trước đây cô không muốn lấy tôi chứ gì - Tôi cười mỉa - Được, được ...

- Thằng bé nói láo - Vợ tôi hét lên rồi lại nhìn thằng nhỏ - Thế mà cháu không biết xấu hổ à?

Chú bé lại khóc nấc lên rồi rút trong túi ra một tấm ảnh. Trên bức ảnh đó tôi nhìn thấy hai vợ chồng tôi - Quái gỡ thật! - Tôi lẩm bẩm, nhưng đúng lúc ấy vợ tôi ngắt lời tôi:

- Hượm đã, hượm đã ... mà cũng có thể đó là thằng con của chúng ta đang sống ở nhà quê với bà nội.

- Chính con đây! - Chú bé thốt lên.

- Tư, con trai bé bỏng của mẹ - Vợ tôi thút thít khóc - Con hãy tha lỗi cho mẹ vì mẹ đã không nhận ra con.

- Con không phải là Tư, con là anh của nó.

- Hừ, thế mà cũng đòi làm mẹ - Tôi nói - Con đẻ mà cũng không nhận ra. Ba, con lại đây với bố nào.

Chú bé lại lắc đầu quầy quậy. Té ra đây là thằng con lớn nhất tên là Hai.

- Chà, các con chúng nó mới lớn nhanh làm sao - Vợ tôi nói và ôm lấy chú bé.

- Thế mà anh có cảm giác như mới hôm qua chúng ta vừa đưa chúng về nhà quê. Thế con đến đây làm gì?

- Bố mẹ biết không, con đi học bị muộn, sợ bà mắng nên trèo lên xe buýt đến đây!

- Mày giỏi thật! - Vợ tôi nói - Bỏ học đi chơi lêu lỏng. Đúng là lối giáo dục "nhà quê"! 

Khó quá

Hai người keo kiệt đang trò chuyện.

"Anh vẫn chưa tái hôn à? Vợ anh chết đã hai năm rồi cơ mà?"

"Vâng, đúng thế! Tôi đã quen biết nhiều phụ nữ. Họ cũng dễ coi lắm thế nhưng..."

"Anh có thích họ không?"

"Không phải tôi định nói thế. Tôi chỉ muốn bảo trong số họ chẳng ai bị lao cả"

"Lao? Tại sao phải bị lao?"

"Anh có biết vợ trước của tôi chết vì bệnh lao? Sau khi chết cô ấy còn để lại một đống thuốc đặc trị nhưng tôi chưa tìm được ai mua cả" 

Cảnh cuối cùng

Một đạo diễn Mỹ cho quay một phim trinh thám. Đạo diễn đã mệt nhưng vẫn cố gắng làm việc, ông nói với diễn viên đóng vai chính: 

"Anh phải nhảy từ ngôi nhà này xuống đường". 

Diễn viên đứng trên tầng lầu nhìn xuống, nhăn mặt nói: 

"Làm sao nhảy được, cao những ba tầng sẽ gãy cổ mất".

Đạo diễn động viên: 

"Điều đó chẳng sao cả, cảnh này là cảnh cuối cùng mà". 

Chỉ còn...

Tàu dừng lại ở một ga. Một người đàn ông nhìn qua cửa sổ con tàu, ông ta thấy có một bà bán bánh và mọi người đang đổ xô đến mua. Ông ta rất muốn ăn bánh, nhưng trời lại mưa và người bán ở xa toa ông ta ngồi. Chợt nhìn thấy một chú bé đi qua, ông gọi lại hỏi:

- Này cậu bé, cậu có biết bánh kia người ta bán bao nhiêu tiền một cái không?

- Năm mươi xu.

Người đàn ông đưa cho cậu bé một đồng và nói:

- Cậu hãy mua hai cái, một cái cho tôi và một cái cho cậu.

Mấy phút sau chú bé quay lại. Mồm nhai bánh nhồm nhoàm, chú ta đưa lại 50 xu cho người đàn ông và nói:

- Thưa ông, chỉ còn có một cái bánh thôi. 

Mừng hụt

Một du khách nước ngoài thứ 2000 đến thăm một thành phố. Trước khi lên máy bay về nước, một phóng viên đến phỏng vấn:

- Xin ông cho biết cảm tưởng về thành phố của chúng tôi?

- Cảm tưởng của tôi? Vâng, sau khi đến đây tôi rất lấy làm tiếc vì đã không đến thăm thành phố của các ông sớm hơn vài năm.

Phóng viên mừng quá:

- Cám ơn ngài! Nhưng vì sao vậy, thưa ông?

- Vì tôi chắc đường xá hồi ấy tốt hơn bây giờ nhiều. 

Giúp sống lại

Quan tòa hỏi bị cáo:

- Bị cáo, anh có biết là anh làm thuốc rầy dỏm đã hại biết bao nhiêu người không?

- Dạ thưa ngài biết ạ! Nhưng tôi đã giúp cũng không ít người sống lại.

- Bộ anh giỡn mặt với tôi à.

- Dạ không! Đó là những người dùng thuốc rầy của tôi sản xuất để tự tử ạ. 

Nước... ngoại

Chủ một khách sạn quảng cáo với khách du lịch rằng, mọi thứ trang thiết bị phục vụ trong khách sạn đều là hàng cao cấp, ngoại nhập. Có người hỏi:

- Thưa ngài! Vậy... nước tắm của khách sạn này chắc cũng được... nhập ngoại chứ?

- À... vâng... tất nhiên!

- Bằng cách nào, thưa ngài?

- Chúng tôi phải tổng hợp, điều chế nước từ hy-đrô và ô-xy ngoại nhập (!) 

Nhiều lễ

Một chàng thanh niên đang trò chuyện với bạn mình, bỗng hỏi:

- Đố cậu, ở nước ta, ngành nào mà gần như ngày nào cũng có lễ?

- Chắc là ngành văn hóa! Hết lễ hội chùa Hương lại đến giỗ Tổ...

- Còn thua xa ngành này...

- Chịu!

- Ngành xổ số đó. Tối nào mà chẳng nghe họ công bố tổ chức lễ... trao giải thưởng! 


MENU:
¤Trang chủ
backTrở lại
Lên Đầu Trang
IconGAME HAY MIỄN PHÍ
Bản Quyền © 2012 - 2013
Copyright © VinaZalo.Wap.Sh
U-ON