Sự Kiện Game Mới Nhất:Không sâu đâu
Một lữ khách đi ngựa đến một dòng sông xa lạ. Ông ta hỏi một thiếu niên xem dòng sông ấy có sâu không.
- Không đâu - Chú bé đáp.
Và người kỵ mã bắt đầu vượt sông. Nhưng ngay sau đó ông ta nhận ra cả người lẫn ngựa đều phải bơi trối chết.
Khi người lữ khách đã tới bờ bên kia, ông quay lại hét lên:
- Tao cứ tưởng mày nói là sông không sâu.
- Đúng thế mà - Chú bé đáp - Nước sông này chỉ ngập ngang bụng lũ vịt của cháu thôi.
Xin thêm phấn
Một buổi sáng đầu năm, một người nông dân ở làng nọ gặp cha xứ đang đi trên đường.
- Chào cha ạ! - Người nông dân lễ phép.
- Chào đứa con của quỷ sa tăng - Cha xứ trả lời.
- Thưa cha, xin cha ban phước lành cho con, vì đêm qua con mơ thấy...
- Tôi không quan tâm tới những giấc mơ của kẻ khác - Cha xứ ngắt lời.
- Dạ, nhưng con mơ thấy những điều về cha.
- Thật vậy sao! Thế anh kể đi.
- Thưa cha, con mơ thấy con chết và đang đi lên thiên đàng.
- Lên thiên đàng? - Cha xứ kêu lên - Anh không bao giờ lên thiên đàng được vì anh có đi lễ nhà thờ đâu.
- Lạy cha, thật ạ, con được lên thiên đàng. Con thấy một cái thang rất dài và một thiên thần đứng dưới chân cầu thang. Thiên thần đưa cho con một cục phấn rất to, rồi bảo con: "Mỗi bước lên cầu thang, phải đánh một chữ thập. Mỗi dấu thập ấy là tội lỗi mà con đã phạm phải ở trần gian. Khi nào thấy hết tội thì mới thôi làm dấu và cứ thế tiếp tục đi lên". Sau khi con đã đánh rất nhiều dấu và leo lên khá xa thì con trông thấy một người đàn ông đang đi xuống. Con rất ngạc nhiên, vì người ấy chính là... cha.
- Là tôi? Tại sao tôi lại đang ở đấy?
- Thưa cha, đấy là điều mà con ngạc nhiên. Con đã hỏi cha và cha trả lời: "Tao xuống xin thêm phấn".
Khoác lác
Hai người hay khoác lác gặp nhau. Một người nói:
- Làng của tôi có người khổng lồ, đầu đội trời xanh, chân đạp đất.
Người kia:
- Còn kém xa người khổng lồ ở làng tôi. Người đó môi trên đụng trời, môi dưới đụng đất!
Anh chàng đầu tiên:
- Thế thì người anh ta nằm đâu?
Anh chàng thứ hai:
- Chà, cái mồm của ông ấy che hết tôi đâu còn trông thấy gì nữa!
Những chuyện khó chịu
Hai chàng độc thân:
- Có bao giờ cậu gặp phải tai nạn chưa?
- Rồi. Một lần tớ đi tàu Thống nhất, băng qua đường hầm ở Ðèo Hải Vân, tớ hôn nhầm người cha thay vì hôn cô con gái ổng.
o O o
Hai người bạn:
- Tôi là nhà sưu tầm đồ cổ trứ danh đấy.
- Biết ngay mà, tôi vừa gặp vợ anh xong.
o O o
Tại gara, Thủ trưởng và lái xe:
- Xe tốt hả ?
- Dĩ nhiên rồi, thưa giám đốc, mọi thứ đều ồn ào, trừ cái còi xe.
Lắt léo ngôn ngữ
Một người đàn ông bước vào quán rượu. Người phục vụ chạy lại kéo ghế mời ông ta ngồi và hỏi: “Thưa ngài, ngài muốn gì ạ?”.
Người khách:
- Tôi muốn gì ư? Một căn nhà lớn, nhiều tiền và một người vợ đẹp.
Bồi:
- Không phải thế! Ý tôi là, ông khao khát cái gì?
Người khách:
- Tôi khao khát cái gì ư? Có một tòa lâu đài, trở thành triệu phú và có một cô vợ nhan sắc cỡ hoa hậu.
Bồi:
- Ông lại hiểu sai ý tôi rồi. Điều ông muốn là gì?
Khách:
- Tôi thích con trai hơn, nhưng con gái cũng tuyệt. Chỉ cần nó khỏe mạnh là được.
Anh bồi bực mình:
- Cái tôi đang hỏi là ông muốn uống gì?
Khách:
- Sao cậu không nói ngay thế từ đầu? Thế cậu có cái gì?
Bồi:
- Thật lòng thì chẳng có cái gì cả. Tôi không kiếm được nhiều tiền, lại còn cả ngày phải quẩn quanh trong quán rượu để làm việc.
Bạn khi hoạn nạn
Hai người bạn cùng đang đi săn trong rừng. Bỗng nhiên, họ bị một con gấu to tấn công. Một người lập tức cúi xuống buộc nhanh lại dây giày. Người kia thấy thế liền nói :
- Vô ích thôi ! Có buộc dây giày cho chắc thì cũng không chạy nhanh hơn con gấu đâu.
Anh chàng kia đã buộc xong dây giày, vừa cắm đầu chạy vừa trả lời:
- Không !Tôi chẳng cần chạy nhanh hơn con gấu làm gì. Tôi chỉ cần chạy nhanh hơn anh là đủ !
Buồn quá
Trong quán rượu, anh thanh niên gặp một người bạn đang uống một mình:
- Trông anh buồn quá! Có chuyện gì thế?
- Mẹ tôi mất vào tháng sáu để lại cho tôi 3.000 đô la.
- Xin chia buồn cùng anh!
- Thế rồi vào tháng bảy, bố tôi lại chết và để lại 7.000 đô la.
- Trời đất! Chỉ trong có 2 tháng mà anh mất đi những người thân yêu nhất. Tôi hiểu vì sao anh lại buồn tới mức này.
- Chưa hết đâu anh ạ! Tháng tám vừa rồi, dì tôi lại chết và để lại cho tôi 10.000 đô la.
- Anh thật là người bất hạnh.
- Nhưng buồn hơn nữa là tháng này chả có ai chết cả.
Một câu chuyện bí ẩn
Người đàn ông bị hư xe gần một tu viện. Ông ghé vào tu viện để nhờ giúp đỡ. Vị tu sĩ tốt bụng ở đấy mời ông ăn tối, cho ông ngủ qua đêm và sửa xe giùm. Ðêm đó, người khách nghe những tiếng động lạ. Sáng hôm sau, trước khi lên đường, người khách hỏi về những tiếng động ấy nhưng vị tu sĩ nói: "Tôi không thể cho ngài biết được vì ngài không phải là tu sĩ".
Vài năm sau, thật kì lạ, cũng người khách ấy lại bị hỏng xe gần tu viện đó. Vị tu sĩ cũng tiếp đãi ông nồng hậu và đêm đó, người khách cũng nghe những tiếng động mà ông đã nghe vài năm trước. Khi được hỏi về những tiếng động ấy, vị tu sĩ vẫn từ chối: "Ngài không thể biết được vì ngài không phải là tu sĩ". Người khách hết sức tò mò: "Ðược, làm thế nào để trở thành tu sĩ?". "Ngài phải đi vòng quanh trái đất và cho chúng tôi biết chính xác có bao nhiêu lá cỏ và hạt cát trên thế giới này". Người khách đồng ý.
Bốn mươi lăm năm sau, người khách trở về gõ cửa tu viện: "Tôi đã làm theo lời ngài. Có 145.236.284.232 lá cỏ và 231.281.219.999.129.382 hạt cát". "Ðược, ngài đã trở thành tu sĩ!". Vị tu sĩ dẫn người khách đến một cánh cửa gỗ và nói: "Tiếng động phát ra sau cánh cửa này". Người khách vặn chốt nhưng cánh cửa bị khoá. "Ngài có chìa khoá chứ?". Vị tu sĩ đưa chìa khoá cho người khách. Ðằng sau cánh cửa ấy là 1 cánh cửa khác bằng đá. Vị tu sĩ lại đưa chìa khoá khác mở cánh cửa đá. Sau cánh cửa đá là 1 cánh cửa bằng ngọc thạch. Tiếp đó là những cánh cửa bằng vàng, bạc, ngọc lục bảo, hồng ngọc, hổ phách... Ðến cánh cửa bằng kim cương, vị tu sĩ nói: "Ðây là chiếc chìa khoá cuối cùng để mở cánh cửa cuối cùng này". Người khách mở cửa ra và hết sức ngạc nhiên khi thấy nguồn phát ra những tiếng động lạ ấy.
Tuy nhiên, tôi, người kể câu chuyện này, không thể cho các bạn biết đó là gì bởi vì các bạn cũng không phải là tu sĩ. Nếu các bạn muốn biết...
Cầu được ước thấy
Nghe đồn ở thánh địa nọ có một con suối thiêng, có thể chữa lành bách bệnh, ba người bạn tật nguyền rủ nhau hành hương tới đó: Một người mù, một người điếc và một người què.
Khi tới nơi, người mù lau mắt bằng nước suối và reo lên:
- Tôi nhìn được rồi!
Người điếc rửa tai bằng nước suối rồi cũng kêu lên:
- Tôi lại nghe được rồi!
Người còn lại vần chiếc xe lăn xuống dòng suối rồi sau đó reo lên:
- Tôi có mấy cái bánh xe mới rồi!
Di ngôn của cha
Một ông lão ốm rất nặng phải nằm điều trị nội trú trong bệnh viện. Một hôm, con trai ông đến thăm và họ chỉ có thể nói chuyện với nhau qua ánh mắt ấm tình cha con. Đột nhiên, người cha bỗng thở gấp rồi vồ lấy cây bút và mảnh giấy bên giường.
Bằng chút sức tàn, người bệnh viết vội dòng chữ rồi đánh rơi giấy bút và gục xuống, qua đời. Người con trai sầu thảm đến nỗi không để ý đã nhét di ngôn của cha vào túi áo khoác như thế nào.
Trong đám tang, người con tình cờ thọc tay vào túi áo và thấy mẩu giấy. Run run xúc động, anh rút nó ra đọc.
Mảnh giấy có hàng chữ: "Đồ khốn kiếp! Nhấc ngay cái mông khỏi ống ôxy của tao!".