Sự Kiện Game Mới Nhất:Vòng 1 của cô gái tóc vàng
Cô gái tóc vàng xinh đẹp thường lấy làm buồn phiền vì có số đo vòng 1 khá khiêm tốn. Cô ước ao một phép lạ nào đó có thể làm mình trở nên hoàn thiện.
Ước vọng của cô thấu tới trời xanh và Thượng đế sai một thiên thần xuống giúp cô gái tóc vàng được thỏa nguyện. Thiên thần tìm đến cô và ban phép lạ: mỗi lần có 1 người đàn ông nào nói với cô rằng "Hãy thứ lỗi cho tôi!", số đo vòng 1 sẽ tăng lên một chút.
Tóc vàng liền đi ra phố và tình cờ đụng phải một người đàn ông. Ông này liền nói: "Hãy thứ lỗi cho tôi!". Ngay lập tức số đo vòng một của cô tăng lên một chút. Tóc vàng cảm thấy vô cùng sung sướng.
Ngày hôm sau, tóc vàng lại vô tình va vào một người đàn ông trong tiệm tạp hóa. Ông ta vội vàng nói: "Hãy thứ lỗi cho tôi!" và số đo vòng 1 của cô lại tăng thêm một chút. Tóc vàng cảm giác như mình đang ở trên chín tầng mây.
Lòng phơi phới yêu đời, tóc vàng quyết định tự thưởng cho mình bữa ăn thật ngon tại một nhà hàng. Do mải ngắm nghía cách bài trí trong nhà hàng nên cô đâm sầm vào anh chàng bồi bàn. Anh này vồn vã cúi gập người và nói: "Xin ngàn lần thứ lỗi cho sự vụng về của tôi...".
Ngày hôm sau, trên trang nhất của tờ báo địa phương đăng tin: "Một bồi bàn bị đè chết bởi...".
Hối không kịp
Một anh chồng mệt mỏi vì phải làm việc quần quật trong khi cô vợ được ở nhà sung sướng. Anh cũng muốn sướng như thế, liền xin với Chúa.
"Chúa ơi, con khổ quá! Con phải làm việc cật lực 8 tiếng mỗi ngày trong khi vợ con thảnh thơi cả ngày. Con xin Người hãy đổi vị trí của chúng con để cô ta thấy con phải vất vả thế nào".
Chúa thương tình, cho anh chồng đau khổ biến thành phụ nữ.
Sáng hôm sau, anh chàng tỉnh dậy, nấu bữa sáng, đánh thức con cái, chuẩn bị quần áo cho chúng đi học, cho chúng ăn cơm, gói đồ ăn trưa, đưa chúng tới trường, trở về nhà ... lấy quần áo bẩn tới cửa hàng giặt là và đi tới ngân hàng để rút tiền trả hóa đơn điện và điện thoại.
Anh tới công ty điện và điện thoại nộp tiền, tới cửa hàng mua hoa quả, trở về nhà và bỏ đống hoa quả trong tủ lạnh. Anh dọn dẹp chỗ vệ sinh cho mèo, tắm cho chó. Lúc này đã là 1h chiều, vì thế anh vội vàng dọn giường, giặt quần áo, hút bụi và lau sàn nhà bếp.
Anh vội vã tới trường đón lũ trẻ và mắng chúng trong khi vẫn phải tỏ ra nhẹ nhàng. Anh đưa bánh và sữa rồi bảo chúng học bài, sau đó, chuẩn bị bàn là và xem vô tuyến một chút trong khi đang là quần áo. Chẳng mấy mà tới 4h30 chiều, anh vội đi gọt khoai tây, và rửa rau chuẩn bị cho kịp bữa tối.
Sau bữa tối, anh lau nhà bếp, chạy máy rửa bát. Lúc 9h tối, anh mệt mỏi và leo lên giường. Tuy nhiên, "chồng" lại đòi hỏi, vì thế anh làm qua quýt, không lời than vãn, trong lòng chỉ mong tới sáng.
Sáng hôm sau, anh quỳ cạnh giường và nói: "Chúa ơi, con khổ quá! Con biết lỗi rồi, xin Chúa cho con trở lại làm đàn ông".
Chúa nói: "Con của ta, ta tin rằng con đã học được nhiều điều và ta rất vui khi đặt mọi thứ trở lại như cũ sau 9 tháng nữa, bởi vì con vừa mới dính bầu tối qua".
Vòng lẩn quẩn
Giám đốc gọi cho cô thư ký: - Tuần này tôi phải dành thời gian cho cháu trai. Hoãn chuyến công tác lại nhé.
Cô thư ký lại gọi cho chồng: - Tuần này sếp bận nên chuyến công tác hoãn rồi anh ạ.
Ông chồng lại gọi cho cô bồ: - Vợ anh hoãn chuyến công tác rồi nên tuần này chúng ta ko bên nhau được em ạ.
Cô bồ lại gọi điện cho cậu học sinh thông báo: - Tuần này mình vẫn học như bình thường.
Cậu bé lại gọi điện cho ông của mình: - Ông ơi, cô giáo cháu bảo tuần này vẫn phải học nên cháu ko đi chơi với ông được rồi.
Ông lại gọi cho cô thư ký: -Tuần này tôi vẫn tham dự cuộc họp, cô sắp xếp lịch hẹn đi nhé.
Những câu nhận xét trí tuệ
Trong một cuộc thi đi tìm ca sĩ, ban giám khảo đã đưa ra những câu hỏi và nhận xét cực kỳ sâu sắc. Dưới đây là một số câu hỏi như thế:
- Em hát rất hay, rất tiến bộ so với lần hát trước. Nhưng em có thể hát lại lần trước được không? Vì tôi quên nó thế nào rồi.
- Cám ơn em. Giọng hát của em đã khiến tôi nhớ lại một xưởng cưa, nơi tôi thường đi qua thời thơ ấu. Hơn thế nữa, em đã khiến tôi hiểu xưởng cưa hồi đó có sửa chữa cả máy cày.
- Hoan hô em, nghe giọng hát của em, tôi biết rằng em xuất thân từ vận động viên cử tạ. Em đã khiến tôi cảm nhận làm ca sĩ không những có âm sắc mà còn cần phải có trọng lượng.
- Tuyệt vời, tuyệt vời. Tôi không ngờ em có thể hát lâu đến vậy. Em đã chứng tỏ rằng cái gì thợ mộc làm được thì ca sĩ cũng làm được.
- Tôi quá sửng sốt, quá bất ngờ vì cách ăn mặc của em. Tôi thấy chỉ một chiếc áo may-ô của em cũng có giá trị như một bản giao hưởng, còn chiếc thắt lưng nặng mười ký-lô của em có thể coi như một album.
- Nghe em hát, tôi khẳng định rằng nếu tê giác không làm ca sĩ thì thật uổng phí. Em đã chuyển lửa tới người xem đến mức chúng tôi vừa đề nghị ban tổ chức gọi xe cứu hỏa.
- Dù em không chiến thắng trong cuộc thi này thì em cũng đừng buồn, em vẫn có khả năng trở thành giám khảo như tôi.
- Tôi rất tiếc, tại sao khi hát tới câu “Ôi ta tan vỡ” em lại lên cơn co giật trên sân khấu. Theo tôi khẳng định, lúc ấy em cần nhảy lò cò hoặc trồng cây chuối thì cảm xúc mới mạnh mẽ hơn.
- Em đã hát xong rồi à? Sao không đánh thức chúng tôi dậy?
- Em có phong cách đấy, tuy nhiên đó là phong cách gì thì tôi chưa nghĩ ra. Nhưng em cứ yên tâm, nếu từ giờ tới khi kết thúc cuộc thi tôi không nghĩ được thì cũng không tiết lộ.
- Em đi thi do cảm nhận cá nhân hay do bạn bè xui khiến đấy? Nếu bạn bè, thì tôi cương quyết nói đấy chả phải bạn thân.
- Khi em hát đến cuối bài, tôi phát hiện ra trong miệng em một chiếc răng vàng. Em cho biết đấy là vàng bao nhiêu tuổi và em mua khi giá ra sao? Nếu chiếc răng ấy bằng chì thì em có chọn bài hát đó không?
- Tôi rất tiếc phải thông báo rằng phần thi của em diễn ra khi chúng tôi đang thảo luận xem ai nên ngủ gật vào lúc này cho lại sức. Em có thể hát thêm một lần nữa được không?
- Cố lên em, cố lên em. Chỉ còn một vòng thi nữa là chúng ta thoát rồi. Chúng ta phải giúp nhau chứ!
- Đừng quan tâm tới ai cả. Khi em đứng trên sân khấu, em chỉ nên biết có nghệ thuật và hậu quả của nghệ thuật mà thôi. Em hãy tin rằng xe cấp cứu luôn luôn trực ở hậu trường.
- Ôi em ơi, ôi em ơi. Tôi mà hát được như em thì tôi đã trở thành thợ săn cá sấu rồi. Tôi khuyên em nên làm người xuất khẩu đồ da.
- Em có biết tự gửi tin nhắn cho mình không? Nếu không thì về đi, thi làm gì cho khổ bà con.
Tình huống nan giản
Một cô gái tóc vàng đi máy bay. Sau ba mươi phút ở trên không, cơ trưởng thông báo: Xin lỗi quí khách, một động cơ của máy bay bị hỏng, chúng ta sẽ về đến sân bay trễ 15 phút.
Nửa tiếng sau, lại nghe thông báo: Xin lỗi quí khách, hai động cơ của máy bay đã hỏng, chúng ta sẽ trễ 30 phút.
Tóc vàng thở dài: Nếu động cơ mà hỏng hết, chúng ta sẽ phải ở lại trên này suốt đêm mất!
o O o
Hai tóc vàng chạy xe hơi, sắp đến giao lộ với đường sắt. Cô này nói với cô kia: Cậu coi có tàu bên trái không nha, còn tớ coi bên phải.
Ba giây sau: Rầm! Chiếc xe bẹp lép. Hai cô lết ra khỏi xe, một cô hổn hển: Chúng ta thiếu mất một người nhìn đằng trước, nên tông phải cái thanh chắn cậu ạ!
Khoe của thời @
- Ê, sao mấy hôm nay tôi thấy vợ cậu thỉnh thoảng lại ra trước cửa nhà rồi nói nói, gật gật giống lên cơn quá vậy?
-Tại cô ta mới mua được cái điện thoại di động.
o O o
Cô bán hàng mời một cô gái mua hàng:
- Khi dùng kem chị sẽ thấy da dẻ mịn màng, tươi trẻ...
- Lạ thật, thế sao khi dùng kem tớ lại thấy tăng mấy cân.
- Chị dùng kem gì vậy?
- Vinamilk.
o O o
- Vì cớ gì mà em lại nói anh đã làm dính kem vào váy áo của em trước đông người như vậy, mình có ăn kem đâu?
- Không nói thế thì làm sao mọi người biết em đang mặc chiếc váy mới?!!
Kể chuyện không dấu: Tôi luôn bên anh
Chưa khi mô tôi “đau” như hôm nay: Bao năm xa quê bôn ba qua bên Tai Oan siêng năng như Ô-sin, mong sao dư đô la chăm lo cho tương lai. Ba năm, vâng, 3 năm tôi lăn lưng ra như con thiêu thân.
Nay công ty cha, mai công ty con, trưa lau ga ra ôtô, đêm bưng bê “labô” cho ba ông đau tim đau gan da nhăn nheo. Dăm ba đôla khô khan nhưng chân tôi sưng lên không ai hay.
Đêm đêm, tôi lo băn khoăn không yên tâm: Lo ông Trương bên công ty tôi, tuy trên U50 hoa râm nhưng hay “trăng hoa” trêu tôi, lo “Pôlice” cho vô boong-ke khi đi buôn linh tinh.
Nhưng lo hơn khi cha con cu Bi nơi quê hương xa xôi không ai chăm nom cơm canh, ba cu Bi hay đi Karaôkê sinh hư nay ra sao, vân vân…
Sau 3 năm nhanh như thoi đưa, tôi mang vi sa ung dung ra sân bay. Lên phi cơ đưa theo va ly 30 kilô tư trang, không quên mua con Nôkia đen xinh xinh cho ba cu Bi thêm oai.
Xa quê hương 3 năm thôi nhưng hôm nay trông khang trang ghê! Hotel hai sao, ba sao đua chen lô nhô, chân đê ven sông xưa lăm nhăm quanh co nay bê tông thênh thang. Nơi chăn trâu sim mua bông lau nay khu sân gôn.
Đang hân hoan lâng lâng nhưng khi nghe em trai tôi “thông tin” nên không vui, đau như ai đâm vô tim:- Ba cu Bi hai năm nay ham chơi Karaôkê nên hư.
Bao nhiêu đô la tôi lo cho anh, cho con, cho tương lai, anh đưa bao “nai tơ môi son”, qua đêm trong dăm ba hôm đi luôn. Honda Uây an pha anh mang đi cho em mô không ai hay. Nghe đâu, anh say sưa đi theo con ma Côcain, ai can không nghe…
Chao ôi! Tim tôi run lên khi nghe tin. Tôi căm anh sao bê tha ghê, sao không nghe tâm tư bao lâu nay tôi ghi trong thư, sao không thương con, sao không… Nhưng anh ơi, tôi thương anh xa xôi không ai trông nom, can ngăn.
Sau 3 đêm quay lưng không chung chăn, anh ôm tôi như ăn năn: Thôi em, anh sai, tha cho anh. Nay ta cơm dưa nuôi nhau, không sao đâu. Mai anh em ta qua bên ông anh tham quan xem nuôi ba ba, nuôi lươn, nuôi heo. Em yên tâm, anh siêng năng chăm lo VAC cho em xem!
Tôi tha cho anh, tin anh như tin tương lai khi tôi luôn bên anh.
Nằm mơ cũng không thấy họ nói
Quý ông:
1. Đây em yêu, em cứ dùng remote thoải mái.
2. Cậu biết đấy, thật ra tớ cũng không muốn gặp lại cô ấy lắm, chỉ có điều… vòng 1 cô ta bự quá.
3. Ôi ôi, có Antonio Banderas and Brad Pitt cơ à? Tớ phải xem phim đó mới được.
4. Anh làm cái gì cho em ăn nhé.
5. Em yêu, chúng mình chẳng có việc gì làm nhỉ hay em đi mua giấy dán tường cùng anh nhé.
6. Em yêu, quên béng mất trận bóng đá lúc chiều, thôi xem tạm phim Hàn vậy.
Quý bà:
1. Hôm nay là ngày kỷ niệm lễ cưới của chúng mình à? Thật không?
2. Tối nay chúng ta không nói chuyện nhé, em muốn yên tĩnh một lúc.
3. Ôi giời, không, em không cần cái nhẫn kim cương lớn thế đâu.
4. Này, tuần trăng mật, hay chúng ta đi câu cá nhỉ.
5. Không cần phải hỏi đường, em nghĩ anh sẽ tự biết cách đến đó.
6. Điện thoại của em à? Nói em đi vắng nhá!
7. Đồ hạ giá hả? Em chẳng quan tâm, một chiếc váy 120.000 vẫn là quá đắt.
Tôi là ai?
Một người đàn ông ở Philadelphia tự tử, để lại một bức thư tuyệt mệnh sau đây:
Tôi kết hôn với một góa phụ. Vợ tôi có một con gái đã lớn.
Cha tôi phải lòng con gái của vợ tôi, kết hôn với nó, vậy cha tôi trở thành con rể tôi, còn con gái của vợ tôi trở thành mẹ tôi.
Vợ chồng tôi sinh được một con trai, vậy cha tôi là anh rể của con trai tôi, còn con trai tôi là chú tôi, vì nó là em của con gái của vợ tôi.
Rồi vợ của cha tôi lại sinh một con trai. Đó chính là em trai tôi và cũng là cháu ngoại tôi, vì nó là con của con gái của vợ tôi.
Luận ra thì vợ tôi chính là bà ngoại tôi, vì nàng là mẹ của mẹ tôi. Tôi là chồng nàng đồng thời là cháu ngoại của nàng. Mà chồng của bà ngoại phải là ông ngoại, vì thế tôi chính là ông ngoại của tôi.
Thà tôi uống thuốc độc
Một ông ngồi trong phòng đợi ở nhà ga đang hút thuốc thì một bà bước vào ngồi xuống cạnh ông ta và nhận xét:
- Thưa ông, nếu ông là người lịch sự thì không nên hút thuốc ở đây!
Người đàn ông nói:
- Thưa bà, nếu bà là người đàn bà thanh lịch thì bà đã ngồi xa nơi này!
Một lát sau người đàn bà nọ lại thốt lên:
- Nếu ông là chồng của tôi thì tôi sẽ bỏ thuốc độc vào cà phê của ông.
Người đàn ông trẻ tuổi vừa rít cái tẩu thuốc từng hơi ngắn, vừa trả lời lại:
- Vâng, nếu tôi là chồng của bà, thì tôi sẽ uống ngay ly cà phê đó.